Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

MẸ YÊU CON MÃI MÃI.

Các bạn, trong lúc tìm tài liệu dạy tụi nhóc, mình thấy có một truyện ngắn về mẹ rất hay "Love You Forever" của nhà văn Mĩ Robert Munsch. GR vụng về dịch và viết lại cho tụi nhóc của mình dễ tiếp thu hơn và post lên các bạn đọc thử. 
Cuốn sách này có tranh minh họa rất đẹp. Nó được in tới 15 triệu bản trên toàn thế giới. Tại lớp mẫu giáo bên Mĩ, câu chuyện được kể cho tụi nhóc nghe vào ngày của mẹ trong năm.        



MẸ YÊU CON MÃI MÃI. 

Người mẹ trẻ sinh được một cậu con trai kháu khỉnh. Mẹ yêu em bé lắm. Mỗi khi bé ngủ, mẹ lại bồng bé và hát: 
À ơi, mẹ yêu con
Mẹ sẽ mãi mãi yêu con
Khi nào mẹ còn sống ở trên đời này
Vì con là con của mẹ
À ơi, à ơi…

Chú bé lớn dần lên. Năm lên hai tuổi, bé đi lại khắp nhà, bé lấy sách trên giá quăng xuống đất. Bé vào nhà tắm, kéo giấy vệ sinh vòng vèo. Bé thả đồng hồ đeo tay của mẹ xuống bồn cầu rồi giật nước làm mẹ tìm khắp nơi không thấy. Buổi tối, sau một ngày chạy nhảy, bé nằm ngủ ngon lành trên giường. Mẹ rón rén bước vào phòng, bế bé lên, đung đưa bé trên tay và cất tiếng hát ru:
À ơi, mẹ yêu con
Mẹ sẽ mãi mãi yêu con
Khi nào mẹ còn sống ở trên đời này
Vì con là con của mẹ
À ơi, à ơi…
Ngày qua ngày, em bé lớn dần, lớn dần. Năm chú bé lên 9 tuổi, chú nghịch ngợm còn hơn cả lúc nhỏ. Chú rủ bạn bè đến nhà tụ tập, đánh vỡ lọ hoa đẹp của mẹ, đi giày bẩn đầy bùn đất khắp nhà. Đầu gối thường xuyên có những vết xây xát hay thâm tím. Chú không chịu tự đi tắm nếu mẹ không nhắc. Mẹ chú la mắng thường xuyên, bà không thể chịu nổi tính lười biếng luộm thuộm của cậu con trai. Đôi lúc bà cảm thấy như đang sống trong vườn bách thú. Buổi tối, khi chú ngủ, bà lại rón rén bước vào phòng, bế chú lên và cất tiếng hát ru:
À ơi, mẹ yêu con
Mẹ sẽ mãi mãi yêu con
Khi nào mẹ còn sống ở trên đời này
Vì con là con của mẹ
À ơi, à ơi…
Rồi thời gian trôi qua, chú bé trở thành một chàng thanh niên cao lớn và khỏe mạnh. Anh chàng rất sành điệu. Anh ta mặc quần áo lòe loẹt kì quặc bất chấp lời khuyên của mẹ. Anh thường mở nhạc ầm ĩ  khiến mẹ muốn nói gì với anh phải hét thật to. Đôi lúc bà thấy như đang sống ở sân vận động. Đêm đêm, bà vẫn rón rén bước vào phòng. Bà không bồng anh lên được nữa vì anh đã quá nặng mà bà lại bắt đầu yếu đi. Bà ngồi bên giường nhỏ nhẹ cất tiếng hát: 
À ơi, mẹ yêu con
Mẹ sẽ mãi mãi yêu con
Khi nào mẹ còn sống ở trên đời này
Vì con là con của mẹ
À ơi, à ơi…
Anh con trai lập gia đình và dọn đến ở một ngôi nhà khác. Vợ anh sinh một bé gái vô cùng dễ thương. Bé rất hiếu động và nghịch ngợm khiến anh bận rộn cả ngày. Một buổi tối anh đang rửa bát đĩa ở nhà bếp. Bà nội gọi điện: 
-    Ngủ chưa con? Mẹ hát ru con nhé. Rồi bà cất tiếng hát khẽ khàng trong điện thoại:
À ơi, mẹ yêu con
Mẹ sẽ mãi mãi…
Bà mệt mỏi dừng lại. Anh lo lắng hỏi:
-    Sao mẹ không hát cho con nghe nữa?
-    Mẹ ốm quá con ạ. 
Anh vội đến nhà của mẹ. Bà nằm trên giường, người nhỏ bé yếu ớt vì tuổi đã cao. Anh nhẹ nhàng bồng bà lên rồi dịu dàng hát bài hát bà vẫn hát cho anh nghe bao năm qua:
À ơi, con yêu mẹ
Con sẽ mãi mãi yêu mẹ
Khi nào con còn sống ở trên đời này
Vì mẹ là mẹ của con
À ơi, à ơi…
Đêm đó khi anh trở về nhà, anh đứng suy nghĩ rất lâu ở cầu thang. Sau đó anh vào phòng cô con gái lên hai đang ngủ say sưa. Anh bế con lên, nhẹ nhàng đung đưa con trên tay và cất tiếng hát: 

À ơi, cha yêu con
Cha sẽ mãi mãi yêu con
Khi nào cha còn sống ở trên đời này
Vì con là con của cha
À ơi, à ơi…


Thu Hằng
Phỏng dịch theo truyện ngắn Love You Forever của nhà văn Mĩ Robert Munsch
 
Không hiểu sao đọc truyện này mình mít ướt ngồi khóc ngon lành. Mình nghĩ tới mình và Subin sau này. Không biết có được con bế không? Hay là nó chỉ dành tình thương cho vợ nó hic, hic. Truyện mình copy 100% từ http://hanggraphic.multiply.com/journal/item/205/205

8 nhận xét:

  1. Hay quá mẹ Subin à. Thật ra trước khi mình SuBin, mình nghĩ rất nhiều, ko biết mình sẽ yêu con như thế nào, và nghĩ nhiều sao mẹ mình có thể vì mình mà hy sinh nhiều như vậy. Ngay cả lần đầu ôm SuBin trong tay, mình cũng tự hỏi mình câu này. Nhưng bây g, mình đã hiểu. Càng ngày càng yêu SuBin nhiều thật nhiều. Mình nghĩ, có thể sẽ có lúc sau này mình tủi thân, vì con lớn lên, sẽ tuột khỏi vòng tay yêu thương của mình, nhưng mình tin rằng tình yêu dành cho ba mẹ của cả 2 bé SuBin đều sẽ ko mất đi đâu. Như mình bây g, ở xa ba mẹ, nhưng vẫn luôn nghĩ và yêu ba mẹ. Vì vậy, Phạm Trọng Cầu mới viết 1 câu mà mình rất thích "Dù mai con khôn lớn, bay đi khắp mọi miền, con đừng quên con nhé, ba mẹ là quê hương." Mà đã là đc ví như "quê hương" rồi thì "ai đi xa cũng nhớ về" ý mà. Đừng lo, hihi.

    Trả lờiXóa
  2. Mẹ Subin làm mình yên tâm hơn rồi. Mình đúng là lo xa huhuhuhu

    Trả lờiXóa
  3. Truyện cảm động quá mẹ Subin à :)

    Trả lờiXóa
  4. Thật tình mà nói, chị ít khi nghĩ được như em. Có lẽ tại tính chị khô khan. Chị cứ nghĩ đơn giản thôi là giờ mình sinh ra con, nhiệm vụ của mình là nuôi con lớn và làm bạn con cho đến lúc con trưởng thành, tự chịu trách nhiệm được mọi điều trên đời. Đến lúc đó, con chị có yêu chị không, có gắn bó với chị không, điều đó không quan trọng, mỗi người đều phải tự lo cho mình và tự tìm niềm vui cho mình, không dựa vào bố mẹ hay con cái. Nhiều khi thấy mình dửng dưng quá nhưng đúng là chị chỉ nghĩ như vậy thôi.

    Trả lờiXóa
  5. Mình đọc xong cũng khóc. Không buồn nhưng tự nhiên thấy nghẹn ngào.
    Cảm ơn bạn đã dẫn link sang.

    Trả lờiXóa
  6. Đúng là bà "lo bò trắng răng" :D, truyện này tui đọc lâu roài. Cái điệu này chắc mai mốt bà ghen với con dâu quá hahaha. Bà ở Việt Nam mà còn lo kiểu đó, bà mà ở nước ngoài chắc khóc luôn vì con cái lớn lên có cuộc sống của nó, nhất là ai cũng ở riêng nên cha mẹ già chỉ thui thủi với nhau thôi hic, chưa nói đến chuyện nó lập gia đình đó....Ôi cuộc sống mà, ko lúc nào như mình muốn cả, tui lúc đầu cũng suy nghĩ như bà nhưng nhìn cuộc sống bên này riết rồi nghiệm ra một điều là nuôi con nhưng ko nên trong mong ở con phải lo cho mình, chỉ cần nó thành người, sống vui vẻ là mình cũng hạnh phúc rồi, nói chi đến việc báo hiếu, sau này nếu nó hiểu biết nó thương cha mẹ thì càng tốt thôi chứ nuôi nó lớn mà nó thành người xấu, phá của hay làm gì mang tai tiếng thì càng khổ, khổ mình và cả nó nữa, đúng ko? Với lại tui thấy cách dạy dỗ cũng rất quan trọng, nếu mình cũng biết có hiếu với ba má mình, thương yêu anh chị em, sống tốt và biết cách sống, sống có đạo đức thì con cái nó nhìn thấy nó cũng sẽ có ảnh hưởng trong lối sống và cách suy nghĩ của nó sau này. Nếu sợ thì đẻ nhiều nhiều đi, ko có đứa này lo thì cũng đứa khác lo cho hehehehe :))

    Trả lờiXóa
  7. @ me Alex: hơ, hơ cai vụ de nhieu tui cung da nghi toi. Tui muon de toi 3 dua lan. Nhung hien tai chua cho phep co them em be. Tui cung biet sau nay con cai lon len roi cung se bay thoi. Còn vu ghen voi con dau thi khong ah nha vi tui cung lam dau nen tui hieu. Minh cu dang hoang voi no thi no se kg xui con trai minh bo minh hehehe. Còn ba tinh lam may dua?

    Trả lờiXóa
  8. kakaka, tai vi chua gi tui thay bà so con trai bà lo thuong vo mà ko thuong bà nen tui so*. bà ghen voi con da^u thoi hehehe. Tui thi'ch con ni't nen may dua cung duoc kakaka nhung tuy theo hoàn ca~nh mà de~ thoi hohoho, truoc mat tui ti'nh nam sau kiem con ga'i nè hihihiihi

    Trả lờiXóa