Niềm ao ước mãnh liệt đến nỗi trong một lần đưa con ra thăm ông ngoại ở ngoài Sài Gòn mình đã đứng chôn chân trước cửa nhà hàng Napoli, và cứ thế nhìn chòng chọc vào những người đầu bếp đang bận rộn nấu nướng. Cho đến khi anh bảo vệ bước tới đưa tờ quảng cáo thì mình mới giật mình và bước đi.
Chẳng hiểu tât xấu này bắt đầu có từ khi nào chỉ biết là nó luôn ám ảnh trong đầu mình mỗi khi chạy ngang những khách sạn nhà hàng lớn. Nhìn người ta ăn uống, trò chuyện mà mình thèm muốn được một lần được như thế.
Cảm giác này làm mình nhớ lại ngày còn bé, cái thời mà mình đi học mà không có 1 xu dính túi. Giờ ra chơi, nhìn bạn bè ăn vặt mà mình thèm. Mình cũng đã đứng nhìn rất lâu nhỏ bạn anh bánh tráng muối và khi không kềm chế được mình bước lại xin một miếng.
Có phải mình đang chạy lui về quá khứ? Con người mình đang tụt lại? hay mình đang học đòi? Nhưng mơ mộng không tốn tiền và không bị đánh thuế vì vậy hãy cứ để mình được ngụp lặn trong ảo tưởng miễn là nó chẳng làm hại ai và và hại chính mình.
vậy thì bà làm cái nghề của tui đi. Chuyện vào khách sạn làm việc là bình thường. Tui còn nhớ có 1 lần, có 1 ông cua tui mà ra vẻ chảnh chẹ nói: "để anh dẫn em đi ăn nhà hàng New World, chắc em chưa vào đó ăn bao giờ phải không?" Tui trả lời ổng rằng: "xin lỗi anh nha, chắc anh chưa vào đó ăn bao giờ nên mới xem trọng và nói kiểu cách như vậy, chứ New World, Sheraton, Park Hyatt, Sofitel, Winsor, Caravelle,... em đã vào ăn hết rồi và em có thể nói cho anh biết là ăn ở chỗ nào ngon hơn chỗ nào, vị ở mỗi chỗ ra sao đấy!" Thế là ổng im luôn :))
Trả lờiXóaBà đổi sang làm nghề của tui đi, chuyện vào mấy khách sạn lớn ăn là chuyện ở huyện, nhiều khi còn không thèm ăn nữa là :))
Ấy chết! đọc lại mới thấy comment của mình có thể làm nhiều người hiểu lầm mình làm gái hạng sang. Ặc ặc. Thông báo với bà con em làm PR manager và chuyện tổ chức event, hội nghị, họp báo là chuyện thường phải vào khách sạn 5 sao nhé. Chứ không phải em làm gái hạng sang nhé. Hahahahah
Trả lờiXóa@sunny: bó tay bà luôn. Tui làm nghề của bà thì còn gì để thèm nữa. Mà tui đâu có bằng đại học với nói tiếng anh được như bà đâu
Trả lờiXóaMẹ Bin có những ý tưởng ngộ ghê. Có gì đâu mà gọi là mơ ước. Mẹ Sâu biết mẹ Bin thừa sức vào ngủ ở những KS sang trọng, thừa sức ăn 1 bữa ăn ở nhà hàng lớn nhưng vì bản tính của phụ nữ, đặc biệt là phụ nữa nuôi con, điều biết tiết kiệm và sử dụng tiền bạc đúng mục đích. Còn cái gì gọi là lùi về quá khứ? chẳng qua là những kỹ niệm thơ bé dễ thương mà ai cũng từng trãi qua. Như mẹ Sâu nè, lúc bé có tiền thì mua quà vặt ăn, ko có thì nhìn bạn bè ăn, thèm quá thì xin nó đại 1 miếng có sao đâu hihihi. Có thế thôi mà mẹ Bin cũng nghĩ sâu xa quá trời à! hihihi
Trả lờiXóa@ mẹ Sâu: Mẹ Sâu nói đúng, mình đủ khả năng để có thể làm những điều mình thích nhưng sau đó thì ...đói hehehe.
Trả lờiXóaCái mình muốn không phải là ngủ hoặc ăn ở một đêm mà mình muốn được nhiều hơn thế. Mình muốn được sự thoải mái không lo lắng về tài chính, dù là ngủ 1 đêm hay 1 tháng ở KS sang trọng vẫn không khiến mình phải suy nghĩ nhiều. hì hì hì.
hihi, làm mình cũng nhớ lại hồi xưa: thấy bạn cầm ly kem, mình cũng thèm ghê lắm, mà tiền thì không nhiều
Trả lờiXóa- Có điều giờ thèm gì là ăn cho đã luôn. Vụ khách sạn mới vui: có lần nói với chồng: Mình ở KS 5 sao coi nó ra sao,ổng OK luôn. Lúc tính tiền mới đã. hahaha