Những ngày hạnh phúc nhất đời tôi là những ngày sau khi được li dị. Thật kỳ quặc nhưng đó là sự thật. Tôi biết mình mắc phải sai lầm ngay từ đêm đầu tiên yêu đương với người chồng trẻ. Anh ta đã biến giấc mơ hôn nhân ngọt ngào của tôi thành ác mộng. Không có dịu dàng, không có âu yếm, không có cả những nụ hôn thơm tho. Tất cả chỉ là chiếm hữu và sự phục tùng nếu không tôi muốn bị nhục mạ và vài cái tát tai toé lửa.
Chồng tôi thay đổi nhanh hơn trò chơi sấp ngửa lòng bàn tay. Anh ta biến thành một kẻ xa lạ và hung bạo. Tôi không tìm thấy đâu hình ảnh chàng người yêu hiền lành, ít nói và chiều chuộng tôi như ngày xưa.
Hết tuần trăng mật, tôi về nhà ôm mẹ khóc. Mẹ chỉ thở dài rồi vuốt tóc tôi an ủi:” Từ từ con ạ! Mọi thứ sẽ tốt hớn”. Còn bạn bè thì tâm lý sách vở:” có một thời gian gọi là giai đoạn điều chỉnh và thích nghi. Chồng mày sẽ điều chỉnh còn mày tập quen dần để thích nghi”. Tôi, một cô dâu trẻ non nớt tin mọi điều bạn bè nói. Vì họ đã có gia đình, nhiều năm kinh nghiệm trong hôn nhân, họ từng trải và họ sẽ đúng.
Nhưng không, tôi đã lầm và bạn tôi cũng đã lầm. Thời gian sau thay vì tốt hơn thì chồng tôi và cuộc hôn nhân của tôi càng tồi tệ hơn. Không có cái kết hạnh phúc như truyện cổ tích mà chỉ có ác mộng giữa thực tại kéo dài dai dẳng, hành hạ tôi đau đớn cả tinh thần lẫn thể xác. Ngay khi mất hết hy vọng và muốn từ bỏ thì tôi lại có thai. Đứa con làm tôi mềm yếu còn anh ta thì khoái trá vì nắm giữ được chìa khoá và tôi đang rũ rượi vì bị nhốt chặt trong lồng.
Mười lăm năm chịu đựng, mười lăm năm sống trong sợ hãi, tuyệt vọng vậy mà người lên tiếng khuyên tôi ly dị lại là con gái bé bỏng của tôi. Nó đã chẳng hạnh phúc như tôi nghĩ. Nó gào khóc mỗi khi bố đấm vào mặt mẹ. Nó lo sợ mỗi đêm bố về trong tình trạng say bét nhè nhưng vẫn đủ sức để gầm gừ, đập phá đồ đạc. Cuộc hôn nhân xấu xí của tôi đã ăn sâu vào tâm trí ngây thơ của con bé. Nó làm con bé tổn thương và sợ hãi hôn nhân như chính mẹ nó. Và cách duy nhất giúp hai mẹ con thoát khỏi địa ngục là tôi phải can đảm ly dị. Cuối cùng tôi liều gửi đơn lên toà sau khi bị anh ta hăm doạ đủ điều và tặng thêm vài trận đòn làm …quà chia tay.
Khi bước ra khỏi toà án, tôi thấy như mình đã ném được hòn đá đè trên ngực bao lâu nay. Cảm giác nhẹ nhàng phơi phới như một chú chim sổ lồng được dang rộng cánh bay sau bao năm bị kìm hãm. Chìa khoá của tôi giờ đây do tôi nắm giữ. Chồng cũ chỉ còn là quá khứ đen tối và không bao giờ chạm được đến tôi.
Khi tôi bắt đầu quên cuộc sống hôn nhân đen tối và vui sướng với tự do hiện tại thì bạn bè lại nói xa gần về việc tôi nên đi thêm bước nữa. Họ chứng minh trên đời này còn rất nhiều đàn ông tốt và nếu không thử tìm hiểu thì tôi đã bỏ lỡ hạnh phúc của mình. Không! hiện tại tôi rất hạnh phúc và tôi tận hưởng nó theo cách riêng của mình. Hôn nhân với tôi một lần là đủ.
chào chị ,
Trả lờiXóanếu chị thấy mình đang thoải mái , thì cứ vậy mà sống . Đừng theo 1 công thức hay giống ai . Hãy sống và làm những gì mình thấy thoải mái là hạnh phúc.
chúc chị vui .
Lại thêm một câu chuyện nữa ha. KHông xa lạ vì trên đời có nhiều dạng đàn ông vậy đó.
Trả lờiXóaBài này có được đăng chưa?
xót xa quá!
Trả lờiXóacám ơn bạn :))
Trả lờiXóamình viết truyện ngắn
e mới viết hôm qua thui àh. chưa đăng mà cũng kg biết có đc đăng kg nữa. nếu em trong tình cảnh bà vợ chắc em bỏ từ cái ngày đầu tiên chứ kg đợi 15 năm để bị ăn đòn bầm dập đâu chi
Trả lờiXóamẹ Sâu đọc truyện gì vui vui đi hihihi
Trả lờiXóaChị chưa từng trải cảm giác này mà viết đc vầy, là quá siêu rồi.
Trả lờiXóaBài này hay quá, tiếp tục viết đi chị, em ủng hộ! :))