Từ nhỏ đến lớn tôi đã nghe mẹ nói câu này hằng tỷ lần. Chỉ cần tôi mắc phải một sai lầm nào đó dù lớn hay nhỏ là ngay lập tức mẹ tôi lại hét lên:” Mẹ đã dặn bao nhiều lần là con không nên làm thế này, không nên làm thế kia…?”. Mẹ đã dặn nhiều lắm rồi ạ! Con không đếm nổi số lần nhưng điều đó không có nghĩa là con cố tình cãi lời mẹ hay nổi loạn làm mẹ bực. Mà chỉ là con quên hoặc không ngờ hành động theo cảm tính lại không mang lại kết quả tốt đẹp.
Và thế là ngày qua ngày, tôi thường xuyên nghe mẹ nhắc đi nhắc lại một câu hỏi không bao giờ có đáp án. Tôi nghe đến mệt mỏi nên dặn lòng sau này sẽ không để con cái phải nghe câu này từ mẹ mình.
Rồi cũng đến ngày tôi lập gia đình, có con và lên chức mẹ. Giống như mọi trẻ em khác, thằng bé càng lớn càng nghịch ngợm kinh khủng. Chỉ có điều trò quậy phá của nó làm tôi phát điên và giận đến run người. Tôi nhớ có lần thằng cu đòi theo mẹ xuống bếp phụ nấu cơm, phụ đâu không thấy tôi chỉ thấy nó lấy hủ muối, đường và xà bông giặt đồ trộn chung với nhau và bỏ vào thau rau tôi đang rửa. Hay như cái lần nó buồn tè và chạy ngay vào đống quần áo khô tôi chưa kịp xếp khoái chí tè vào đó. Đáng sợ nhất là cái lần nó bắt được con thằng lằn đen thui to bằng ngón tay cái bóp lòi phèo rồi ngọt ngào kêu mẹ mẹ xoè tay ra. Khi nó thả con thằng lằn vào tay tôi gần như chết giấc vì sợ. Và cũng giống như mẹ tôi, tôi quát tháo ầm nhà và phết vào tay, mông thằng nhóc mấy cái đau điếng.
Trong những tình huống đó, rất nhiều lần tôi đã suýt thốt ra câu:”Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần là không được làm thế này/ thế kia?”.Nhưng nhớ lại cảm giác chán ghét khi nghe mẹ nói tôi lại thôi và dằn lòng lại. Tôi cố nhẫn nại dặn dò cái điều mà biết rằng chỉ ít phút sau thôi thằng con siêu quậy của tôi lại tiếp tục làm như chưa từng được cảnh báo trước.
Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, tôi đã không nhịn được và thốt ra cái câu chán ngắt đó khi nó – anh chàng siêu siêu quậy phá và không biết sợ của tôi - đã dí theo đập chết cho bằng được con chuột lắt bằng tay không. Tôi vẫn còn nhớ là mình đã dùng toàn bộ sức lực để hét vào gương mặt ngây thơ đang nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ cố tỏ ra vô tội là:” Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần là không được dùng tay giết những con vật gớm ghiết này? Quỳ gối và úp mặt vào tường cho đến khi nào mẹ tha lỗi thì thôi!”
Tôi từng đọc rất nhiều sách về kinh nghiệm dạy con và rất ưng ý một bí quyết:” Khi trẻ làm sai, bạn hãy bình tĩnh và nhỏ nhẹ nói với bé:” Nếu là mẹ thì mẹ sẽ làm khác!”. Thế nhưng tôi đã không áp dụng được trong tình huống của mình vì có nói nhiều lần thì cũng như không. Và thế là trong cơn nóng giận tôi đã lập lại những từ mà tôi không thích. Những lời đó, thái độ đó như đã ăn sâu vào tâm trí tôi và chỉ đợi thời cơ thích hợp là nó tuôn ra trôi trảy không vấp váp.
Từ hôm thốt ra cái câu quen mà không thích ấy bỗng dưng tôi không còn giận mẹ. Tôi thương mẹ nhiều đến ân hận vì đã lầm bầm những phát ngôn bậy bạ mỗi khi mẹ nói những từ ấy. Tôi thấy mình đang dần giống mẹ. Giống đến nỗi khi la con cũng giật mình vì tưởng mẹ đang la mình. Nhưng tôi hiểu mẹ và thương mẹ hơn vì tất cả chỉ vì muốn tốt cho con.
Bút
Bài này em thấy hay nè chị. Càng ngày viết càng điêu luyện, lối dùng từ dễ thiểu, câu cú đọc trôi chảy. Giỏi nghen
Trả lờiXóa- Có bài nào được đặng chưa chị? Hỏng nghe khoe
Bài này em viết gửi báo Mẹ Yêu bé mà thấy im re àh. Chắc kg phù hợp. Cám ơn chị nhận xét cho em lên tinh thần
Trả lờiXóahic, hic dạo này không thấy bài nào được chọn hết. Ế rồi nên kg dám khoe. À! cái bài "Mẹ tôi đã dạy" được đăng trên báo thanh niên chủ nhất đó chị.
đó, từ từ rồi sẽ đăng dài dài mà.
Trả lờiXóaVả lại, mình lấy đề tài nào mới mới á - dễ được đăng hơn.
Mà cu Bin quậy thật vậy huh em? Nghe đoạn con thằn lằn, với chuột sợ quá ah!
Trả lờiXóaEm viết giản dị dễ hiểu, tình cảm trong sáng :-)
@me mia-diago: cai vu tron muoi, duong, xa bong va cai vu te te voi cai vu bop chet con thang lan dich thi la do anh bin nha e lam. Con con chuot thi no chi di theo dap chu chua giet dc. Quay kinh khung. Nhung cung do e kg canh chung ky. Dang lu bu lam cai nay cai kia quay lung lai thi thay anh pha can kg kip
Trả lờiXóakiếm đề tài mới em thấy khó quá. Ngồi suy nghĩ hoài, suy nghĩ hoài mà không biết viết gì cho mớ lạ. Thôi thì trong đầu có gì thì viết nấy thôi chị ạ.
Trả lờiXóalike ^^
Trả lờiXóalike
Trả lờiXóa