Tuy là nói nhiều nhưng bà chỉ nhấn mạnh vào hai việc: một là không làm những việc bố chồng không thích, hai là phải chăm sóc chồng thật chu đáo. Bổn phận làm vợ, tôi phải hiểu rõ nết ăn thói ngủ của chồng để chiều và nhất là không được gây gổ làm mất hòa khí chung của gia đình.
Khi lấy vợ, chồng tôi đã mang nặng trong tâm tưởng mọi phụ nữ đều giống mẹ của mình. Có nghĩa là một người vợ đảm đang luôn chu toàn bổn phận với ba bữa cơm nóng sốt ngon lành hằng ngày, nhà cửa luôn sạch bóng, quần áo thơm tho và thẳng tắp. Một người mẹ chăm con thật tốt dù bận tối mặt với việc nhà.
|
|
Nhưng hoàn cảnh ngày nay khác xa với thời chồng tôi còn bé, một mình người chồng đi làm không đủ lo cho cả gia đình. Vì vậy người vợ cũng phải làm việc, chung vai gánh nặng tài chính với chồng. Nói thật lòng, mẹ chồng tôi đúng là một người nội trợ đảm đang. Việc nhà từ trong ra ngoài bà đều quán xuyến đâu đó gọn ghẽ, bài bản. Tôi thua xa bà về mặt này nhưng bù lại tôi không để chồng mình phải lo lắng mỗi khi tới tháng trả hóa đơn.
Tôi biết mặt mạnh mặt kém của mình nhưng nhà chồng thì không. Gia đình muốn tôi phải là một người vợ hoàn hảo. Mỗi sáng, tôi không tài nào nấu kịp cho bố chồng một bữa cơm canh đầy đủ mà chỉ có thể ra quán mua phở, hủ tiếu, hay một dĩa cơm sườn về. Mỗi chiều đi làm về, tôi không đủ sức để làm thức ăn trước 19 giờ và ủi hết một sào quần áo cho năm người lớn và một trẻ nhỏ. Tôi chỉ đủ thời gian phụ bếp và lo cho con ăn no, sạch sẽ.
Mẹ chồng rất hay “vô tình” để tôi nghe bà than thở: Dâu con thời nay sao làm biếng khom lưng quét nhà, lau góc kẹt cho nó sạch. Hở chút lại lôi máy hút bụi, cây lau nhà ra xài. Vừa tốn điện, vừa không sạch lại vừa làm bà nhức đầu…
Dạo gần đây, mỗi chiều đi làm về, thay vì cười với vợ, chồng tôi chỉ cho tôi thấy gương mặt bực dọc. Tôi chẳng biết mình đã làm sai chuyện gì nên ngậm miệng im lặng cho qua chuyện. Suốt một thời gian dài, cả ngôi nhà đều bị bao trùm bởi không khí ngột ngạt, nặng nề mỗi khi có mặt tôi. Nhiều lần cả nhà đang quây quần cười nói xôm tụ nhưng chỉ vừa thấy mặt tôi, mọi người lập tức im bặt và tảng lờ như không có gì xảy ra.
Đến bây giờ tôi mới hiểu tất cả chỉ vì tôi không giỏi giang và đảm đang như chồng tôi hằng tưởng. Sự khó chịu này tích tụ từ những vụn vặt như chuyện tấm thảm còn vài vết ố sau khi tôi đã giặt, đến chuyện quần áo đi làm của chồng không có mùi thơm của nước xả vải hoặc những món đồ chơi của con bị vỡ mà tôi đã không để ý mà vứt vào sọt rác, phòng tắm không được chà sạch mỗi ngày thay vì mỗi chủ nhật… Mọi thứ đều đổ dồn lên đầu tôi và bắt tôi phải chịu.
Niềm hạnh phúc làm mẹ, làm vợ dần thế chỗ cho gánh nặng và nghĩa vụ. Tôi không tìm thấy được niềm vui trong hôn nhân và sự tự do cho bản thân mình. Tôi mệt mỏi, bế tắc và muốn thoát khỏi. Trong đầu tôi cứ mãi lởn vởn hai chữ: ly dị.
Bút Nam
Bài này mình thấy trên Thanh Niên hôm nay. Mẹ Subin oai thật, có bài đăng báo nha.
Trả lờiXóamẹ Chip làm dâu nay là tròn 10 năm rồi ớ. Có nhiều chuyện để nói lắm, nhưng mà không dám, và không nỡ nữa...
Trả lờiXóaAdd nhà bạn nha!
Vợ chồng, phải có 2 chữ "cảm thông" mới dung hòa đc mọi chuyen chị nhỉ. Bài viết hay, nhưng buồn quá...
Trả lờiXóahehehe, chị quá khen ( mũi em đang to như trái bong bóng vì khoái chí hehehe)
Trả lờiXóaem mới làm dâu hai năm thôi mà bức xúc muốn bức nút. Bị bố mẹ chồng " nói chuyện" lúc mới cưới nhau được tuần hơn. Rồi nói chuyện tập thể them lần nữa chỉ vì tội méc với chồng về chuyện bà nội nói tối khuya để chồng ngủ đừng kêu chồng dậy canh con hehehe
Trả lờiXóacâu chuyện này buồn thật nhưng nó lại là chuyện thật của một mẹ trên diễn đàn mình hay tham gia. Nhà giàu mà lại kg hạnh phúc chán thật
Trả lờiXóaChẳng biết sau này chị thành mẹ chồng, nếu có cơ may sống đến từng đó, sẽ như bà tiên hay phù thủy trong mắt con dâu. Và chị cũng không thể hình dung được con chị sẽ cưới một nàng như thế nào.
Trả lờiXóaSự dung hòa nào cũng khó, nhất là hai nguyên chất khác nhau và lại là con người, vốn bản chất đã vô cùng phức tạp.
Dạo này mình cũng có chuyện với nhà chồng vì ba má cứ bắt vợ chồng mình về nhà ông bà sống ( ở quê) trong khi mình còn chuyện học hành, làm ăn ở thành phố. Haizzzzz
Trả lờiXóaem ngày mới iu nhau coi mẹ chồng số 1. Lam gì, nghĩ gì cũng chỉ nhớ tới nhà chồng ( hiếu thảo vậy đó) nhưng rồi tới ngày cưới em mới biết người ta coi em chả ra gì và có những lời nói hành động xúc phạm em. Em nghĩ tới chồng nên cho qua nhưng vẫn cay lắm. em không cần phải ngọt ngào với em nhưng mẹ chồng là người trên thì nên cư xử đúng mực. Nên bây giờ làm em có rảnh cũng kg dám ló mặt về. Hai nhà cách nhau không tới nửa tiếng chạy xe máy mà vài tháng em mới về một lần. Em nghĩ lâu lâu gặp cho đỡ có chuyện xảy ra
Trả lờiXóahic, hic chia sẻ với mẹ SS.
Trả lờiXóaĐúng là chuyện làm dâu thật là chuyện dài nhiều tập. Đôi khi mình cũng tự hỏi sau này mình sẽ là 1 bà mẹ chồng như thế nào đây? Có bắt con dâu phải làm cái a, cái b, cái c hay ko?? Nhưng mình biết 1 điều: mình đối xử con dâu mình thế nào, thì con dâu mình sẽ đối lại mình như vậy. Cho nên, đc thêm con, thêm cháu hay ko, hay mất con, mất cháu, thì cứ tùy mà xử sự. Nó thương, thấy thoải mái, thì nó về chơi thường, mình vui, đc thăm con, thăm cháu. Nó ko thích, ko vui, thì nó "trốn" luôn (như bạn Khoa nè, hí hí), thì mình cũng ko làm gì đc :). Mình thì nghĩ vậy đó để sau này làm "kim chỉ nam" làm mẹ chồng người ta, hihihi.
Trả lờiXóaMẹ Bút Nam giỏi quá, viết nhiều bài hay ghê!!! Mẹ SuBin rất thích!!