Mấy ngày gần đây, sau khi cho con đi học, mẹ mê mải cắm cúi vào Facebook và game nên quên việc viết ghi chú cho con trai khi con bước qua ngưỡng cửa tháng 23. Nhanh quá, chỉ còn không đầy một tháng nữa là con tròn 2 tuổi. Cái tuổi bắt đầu khám phá ( hay phá phách ) thích làm theo ý mình và không biết sợ. Nhưng thôi, ngày ấy cứ để sau này còn bây giờ mẹ sẽ ghi lại những điểm tốt và không ngoan của con trong tháng vừa rồi nha.
Về việc học
Mẹ nói việc này trước vì mẹ hết sức tự hào về con trai mẹ. Con đã học thuộc 10 số và không còn lẫn lộn giữa số 6 và số 9. Lúc đầu mẹ rất lo vì thấy con không hào hứng với con số lắm, mẹ dạy hoài dạy mãi mà con vẫn chỉ nhớ mỗi số 3 và số 8. Cũng may là gần đây con rất thích xem đĩa dạy số mà bố mẹ đã mua cho con hồi tận 5 tháng trước. Con chịu xem vì con thích con chó, con voi, con vịt và những ví dụ ngộ nghĩnh về con số. Nhưng con vẫn chỉ thuộc chữ mà không nhận ra con số. Đến khi con thuộc làu làu cái đĩa thì con mới thuộc đến số 10 dù trong đó người ta dạy đến số 20. Nhưng với mẹ như vậy là tốt lắm rồi và mẹ không đòi hỏi con thêm nữa.
Về phần chữ cái thì mẹ tạm cho là con thuộc hết 24 chữ cái in hoa. Riêng với chữ cái thường và có dấu mũ trên đầu thì mẹ chưa dám dạy. Mẹ sợ chính mình rối chứ không phải con.
Về ngôn ngữ
Con đã có thể nói tất cả những gì mình muốn thể hiện. Chỉ có điều là con vẫn hay bắt chước bạn và mọi người ( tính con nít hihihi). Thỉnh thoảng con gọi mẹ là “dì” và bố là “chú” vì bạn Tí Ti hay gọi bố mẹ như thế.
Mẹ vẫn nghĩ rằng, cho con đi học ở tuổi này trong khi con nói chuyện rành rọt như thế thì sẽ đỡ lo hơn vì có gì con sẽ về nhà và kể hết với mẹ. Nhưng không, ngoài việc đến trường là khóc, mẹ đón là khóc thì con chẳng hề kể với mẹ chuyện gì đã xảy ra ở lớp. Nhiều lần, mẹ ôm con vào lòng và thủ thỉ hỏi con đi học có vui không, chơi với các bạn có vui không, ăn cháo có nhiều không thì con luôn lạnh lùng trả lời:”hông”. Duy có một lần con làm mẹ vui là hôm ấy mẹ thắc mắc không hiểu con robo trái cây con hay mang theo vào lớp tại sao bị rách ở đầu. Hỏi là hỏi thế thôi vì mẹ thường con nghe con trả lời “hông” nhưng con ngước nhìn mẹ rồi nói:” Các bạn giựt của Bin”. A! a ha, thì ra trong lớp con bị các bạn dành đồ chơi và ngày hôm sau mẹ vào kể cho cô nghe ngay. Để cô giáo biết rằng, Lê Nhật biết nói đấy nhé, và Lê Nhật hay kể mẹ nghe mọi chuyện trong lớp lắm đấy nhé, cô cẩn thận mà đối xử công bằng với Lê Nhật không thì mẹ vào mắng vốn cô giáo đấy nhé. Mẹ vui vì điều đó con ạ.
Nếu ai đó một lần nhìn thấy con cầu nguyện thì chắc sẽ hoảng hồn hi hi. Mỗi khi mẹ kêu:” Subin con cầu xin Chúa đi con!” là con làm ngay. Con khoanh tay trước ngực, mắt nhìn lên bàn thờ và bắt đầu cầu xin:” Xin Chúa cho con hết bệnh, đi học mau lớn, ăn nhiều, nghe lời bố mẹ” hihihihi. Nhưng phải chỗ nào có bàn thờ nhé nếu không con sẽ hỏi lại:” Chúa đâu?”
Về thể chất
Hôm kia cô vừa dán bản cân nặng, chiều cao của con tháng này. Tháng này con 10,2kg, cao 83cm. Vậy là câng nặng giảm xuống 400gr, chiều cao đứng một chỗ. Buồn thì cũng có buồn nhưng rút kinh nghiệm đợt trước nên mẹ chỉ mong con khoẻ mạnh đừng bệnh gì hết là mẹ vui rồi. Nói như vậy chứ suốt tháng này con phải uống thuốc ho, sổ mũi. Vừa ngưng thuốc 1 ngày là con lại trở bệnh và bệnh nặng hơn.
Về răng thì răng vẫn tiếp tục bị mòn và xỉn vàng. Mỗi lần nhìn là mẹ buồn đến nao lòng. Ước gì việc thay răng cho con kéo dài càng lâu càng tốt vì mẹ biết răng tóc là gốc con người.
Về tính cách
Dạo này con rất rất hư. Con không bao giờ nghe lời của mẹ trừ khi mẹ gầm lên hoặc đánh vào đít con vài cái thật đau. Chẳng hạn như con thường xuyên mở đĩa xem. Con mở đầu đĩa rất rành rồi nên không cần sự đồng ý của bất cứ ai, mỗi khi thích là con lại mở đĩa ra xem dù nhiều khi mẹ và ông bà đang ngồi xem phim Việt Nam.
Việc phạt con cũng là vấn đề mẹ đau đầu. 1 tháng trước đây thôi, mỗi khi mẹ nói:” Subin úp mặt vô tường” là con làm ngay dù khóc lóc van xin. Còn bây giờ thì con sẽ đùng đùng nằm lăn ra đất, giãy nãy, bật ngã người ra sau mà không cần biết có ai đỡ hay không. Nhiều lần mẹ bỏ mặt con nằm đó, khóc lóc thì một lát sau con chạy lại ôm mẹ và..đánh mẹ. Con đánh mẹ rất đau và nếu mẹ né thì con sẽ gào lên và cố đánh mẹ cho bằng được. Không chỉ mẹ mà tất cả mọi người nếu ai làm con không vừa ý thì con sẵng sàng đánh ngay. Có lần con làm ông ngoại giận quá, ông đánh mạnh vào tay con, con biết sợ không dám giãy nãy mà chạy lại ôm mẹ. Cho chừa nhé con.
Về chuyện học hành
Con đã chính thức đi học được 2 tuần 2 ngày. Mẹ dự định sẽ làm rất nhiều việc khi con không có ở nhà và bám dính mẹ. Nhưng mẹ nhầm, mẹ nhớ con đến phát rồ, mẹ đi ra đi vô, mẹ nhìn đồng hồ và trông ngóng. Đi đâu thấy con nít mẹ cũng chạy lại nựng nịu cho dịu nỗi nhớ con. Lúc nào mẹ cũng đến đón con sớm mười phút. Mẹ muốn xem con đang làm gì khi chưa đến giờ trao trả con cho mẹ. Và mẹ vui khi thấy con khóc lóc đứng ôm cửa chờ mẹ trong những ngày đầu cho đến bây giờ thì con chơi vui vẻ với bạn bè.
Con làm mẹ vui vì thấy con dần dần thích nghi và hoà nhập với xã hội nhỏ. Cố lên con nhé







Hihi, về khoản "đội nón" thì giống SuBin nhà mình ghê, thích úp chậu vào đầu lắm, hihi.
Trả lờiXóaCòn về dạy chữ, hồi đó mình dạy cho SuBin chữ hoa và chữ thường cùng lúc, nên SuBin học luôn 1 lần. Mà ngta cũng bảo nên làm vậy ngay từ đầu, chứ mình phân ra dạy thì trẻ còn bị confuse hơn đó Khoa.
SuBin về thể chất như vậy thì cũng xêm xêm SuBin nhà mình. Mà SuBin nhà KHoa có biếng ăn ko? SuBin bên này biếng ăn lắm!
Về tính cách thì trộm vía SuBin nhà Trâm cũng nổi loạn, nhưng chưa đến nỗi dữ lắm. Ko biết SuBin nhà Khoa thì sao, chứ SuBin nhà Trâm mà cái gì ko đúng, ba mẹ phải nói rất nhiều lần, minh hoạ đủ kiểu, giải thích cặn kẽ thì SuBin mới ko làm nữa, chứ mà càng làm căng, càng la, đánh, phạt thì cũng ko có tác dụng, còn làm SuBin thêm phần bướng bỉnh nữa. Như chuyện đẩy dĩa sau khi ăn xong. Ba mẹ lúc đầu giận lắm, đánh, rồi phạt nữa, mà SuBin vẫn làm. Sau đó phải giải thích, là ko đc làm như vậy, con làm như vậy đồ ăn trên bàn sẽ đổ (kèm theo minh hoạ mấy cái chén dĩa trên bàn bị nghiêng),... mà giải thích trong nhiều ngày liền, thì mới đỡ. Đỡ tức là SuBin ít đẩy hơn, chỉ đẩy nhè nhẹ, cho đến khi đụng mấy cái dĩa hay chén trên bàn thì ngừng lại. Đó, vậy đó, bó tay chưa!!
Trâm cũng thấy trong sách ghi là tuổi này là tuổi khám phá, cho nên những cái gì Trâm ko muốn SuBin khám phá, Trâm sẽ mua hàng rào, rào lại (như chỗ để tivi, đầu máy), những chỗ SuBin đến đc thì toàn là những thứ SuBin đc phép khám phá. Có những cái mình thấy cũng hơi nguy hiểm, như là SuBin để cái ghế của SuBin lên ghế sofa, rồi tìm cách ngồi trên đó. Lúc đầu Trâm cũng ngăn, ko cho làm, nhưng sau đó Trâm cho SuBin làm thử. Trâm thấy SuBin cũng tìm cách để lên ngay ngắn, rồi tìm thế leo lên, cũng thử thử ghế có chắc chắn ko, rồi mới leo lên ngồi. Cho nên sau đó Trâm ko ngăn nữa, cứ để SuBin tự do khám phá, tìm hiểu, nhưng mà để mắt trông chừng. Trâm thấy cái gì mình cũng ngăn, ko cho con làm, thì cũng ko đc, mà cho con thích làm gì thì làm thì cũng ko đc, nên vc Trâm nghĩ ra cách như thế. Hay là Khoa cất đầu máy lên cao, hay mua tủ khoá lại ko cho Bin nghịch nữa, hoặc là khi bạn làm gì ko đúng, hay bạn cáu, thì chuyển hướng chú ý của bạn sang chỗ khác, xem tình hình có khá hơn ko??