Tôi đã dứt khoát ly hôn vì không ngày nào trong nhà tôi lại không vang lên tiếng chửi rủa, la hét, tiếng đồ vật bể choang và không khí luôn bao trùm sự giận dữ. Trong nhà lúc nào cũng như chứa bom hẹn giờ, chỉ cần ai làm chuyện gì không vừa ý là ngay lập tức chiến tranh bùng nổ với những lời qua tiếng lại, miếng trả miếng của vợ chồng tôi.
Đã nhiều lần chúng tôi ngồi lại nói chuyện với nhau. Cả hai đều hứa sẽ thay đổi, sẽ kềm chế cảm xúc và cái tôi của mình cho gia đình được êm ấm. Nhưng vừa ngủ dậy một đêm, sáng hôm sau chuyện đâu lại hoàn đấy. Mạnh chồng chồng giận. Mạnh vợ vợ tức tưởi. Bởi thế khi nói phải ly hôn, cả hai đều nhanh chóng nhất trí mặc dù trong lòng có chút gì tiếc nuối, chút gì hụt hẩng. Tuy cảm giác là vậy nhưng chẳng ai níu kéo ai. Vì khi nghĩ đến ngày mai sẽ bình yên, không còn phải xù lông chiến đấu và con cái không khóc rấm rức do cha mẹ thì vợ chồng tôi liền nhanh chóng ký vào đơn ly hôn.
Sau khi chia tay, mỗi người tìm một không gian và cuộc sống riêng cho mình. Chồng tôi bặt tin vài tháng. Thậm chí anh cũng không thèm gọi điện hỏi thăm con gái. Tôi bận lòng nghĩ tới anh vì nhớ thằng con trai lớn. Nó theo ba. Chẳng biết ba nó có chăm lo cho con tử tế như thời ở với mẹ không nữa. Chẳng biết nó có khóc thầm mỗi đêm vì nhớ mẹ nhớ em? Và nó có hòa nhập được với môi trường mới? Những câu hỏi ngỗn ngang làm tôi day dứt mãi.
Và thế là tôi cầm điện thoại gọi cho chồng cũ. Nói chuyện thăm hỏi một hồi, tôi và anh thống nhất với nhau sẽ thử tái hợp một thời gian và xem tình hình có cải thiện hơn xưa. Vậy mà chưa đầy hai tháng, giữa chúng tôi bắt đầu phát sinh mâu thuẫn. Tôi phát ngán với cái tính đùn đẩy trách nhiệm của anh. Cái thói đụng vào đâu cũng nhảy nhổm như ngồi vào lửa. Một lần nữa cả hai lại tách ra. Lần này thì gọn gàng hơn vì không có giấy tờ hay tòa án. Tôi không muốn chịu đựng hơn nữa, tôi bắt mình thích nghi với tự do và đừng nặng nề quá trách nhiệm làm mẹ. Chồng tôi sẽ tự lo và xoay sở được với mọi thứ. Điều tốt nhất cho cả hai tại thời điểm đó.
Sau một năm ly dị, tôi dần quen và sống thoải mái với tình trạng người mẹ độc thân. Không hiểu có phải do tinh thần vui vẻ mà tôi thấy dễ dãi hơn với người cũ. Thời gian qua, tôi và anh bỗng thân thiết hơn, chia sẻ với nhau nhiều hơn, quan tâm nhau nhiều hơn và vì thếlại thấy còn cần nhau rất nhiều. Đôi khi tôi cứ nghĩ nếu vẫn là vợ chồng thì tốt quá. Những lúc khó khăn, con đau, mẹ bệnh sẽ có người bên cạnh đỡ đần chăm sóc. Tôi suy nghĩ rất nhiều và tự cảm nhận anh cũng nghĩ như thế giống mình.
Vì thế tôi không đắn đo lắm khi mở lời hỏi anh có muốn tái hợp để gia đình đoàn tụ. Nhưng bất ngờ khi anh im lặng và lắc đầu. Anh nói mối quan hệ của chúng tôi cải thiện được là nhờ những ngày tháng xa nhau và sống cho chính mình. Có thể trong mắt tôi bây giờ anh đã thay đổi tốt hơn nhưng thật ra anh vẫn vậy, vẫn nóng tính và cố chấp. Vì không ở bên nhau đủ nhiều nên tôi không thấy những tật xấu cố hữu của anh. Hãy cứ như vậy mà lại tốt hơn cho cả hai. Nghe anh nói tôi rất buồn. Nếu tiếp tục như hiện tại có thể tôi sẽ thật sự mất anh bởi hiện tại cả hai chẳng còn gì ràng buộc. Một chút xót xa xen lẫn đau khổ khi tôi biết mình chẳng thể làm gì hơn để anh quay về.
Những lúc tôi, chồng cũ và các con cùng nhau đi chơi, ăn uống vui vẻ tôi bỗng thấy hối hận vô cùng. Tôi ước gì thời gian quay trở lại để biết kềm tính nóng nảy, biết lắng nghe và thông cảm cho chồng. Tuy rằng cả hai đều có lỗi nhưng tôi vẫn không thể tha thứ cho mình vì đã không thật sự cố gắng để bảo vệ mái ấm nhỏ toàn vẹn. Tôi đã quá cứng đầu và kiêu hãnh nên giờ đây phải sống trong nỗi cô đơn. Ngay cả con cái cũng chịu cảnh chia ly theo cha mẹ. Hy vọng một ngày nào đó không xa, chồng tôi sẽ bỏ qua những tự ái cá nhân và thật sự cùng tôi chung tay xây dựng lại một gia đình hạnh phúc.
Khi hối hận thì mọi chuyện đã muộn!
Trả lờiXóalâu quá kg ghé blog bên đây cũng thấy buồn mẹ Sâu ơi!
Trả lờiXóaSao lại buồn? :)
Trả lờiXóaVì ở blog này mình có những bạn không thể quên hí hí. Như chuyện Sóc - Sâu nè. Lâu lâu cũng phải ghé vào xem chị Sóc lớn ra sao
Trả lờiXóaTrong hộc tủ nhà mình vẫn còn mấy cái giấy triệu tập của Toà án đấy, họ gửi 3,4 lần. Mình cứ ... mặc kệ ! Rồi đâu cũng vào đó, Bim lại có thêm em Su.
Trả lờiXóaLâu lâu mình nói với bả: Vậy cho dễ chia !
hihi vậy mà hay đó anh. Đừng ký gì hết khi mình đang nóng, để nguội thì tỉnh táo hơn. Chúc gia đình anh luôn vững bền
Trả lờiXóaHừm, đọc câu này chị thấy giận em ghê!!! Tưởng em bận ai dè em bỏ nhà đi chơi chỗ khác!
Trả lờiXóaNhững chuyện em viết dẫy đầy hằng ngày quanh mình. Cuộc đời có thế nào cũng chỉ sống một lần. Mình làm hết sức mình một cách tốt đẹp nhất thì không cần biết hai chữ "hối tiếc" phải không em.
Trả lờiXóaTại em có nhiều bạn ở nhiều blog khác nhau quá. Đa số hồi đó bên mul giờ lần lượt kéo nhau qua facebook hết nên em cũng dọn nhà qua đó. Nhưng còn bạn bên đây lại không muốn bỏ nên thỉnh thoảng lại ghé vào dòm ngó. Đi nhiều nơi rồi mới thấy chỉ có bên mul mới bình yên. Có nhiều sự đồng cảm của các mẹ nên lại quay về.
Trả lờiXóa