Mẹ ơi! Xuân này con lại thất hẹn với mẹ thêm lần nữa. Đã bốn năm ròng! Bốn năm con lên thành thị mưu sinh cũng là bốn năm con để mẹ đón giao thừa một mình, lặng lẽ không con cháu cạnh bên. Vậy mà mỗi lần con gọi điện về thăm hỏi, chưa một lần mẹ buông lời trách móc trái lại còn an ủi, vỗ về. Con biết mẹ rất buồn nhưng mẹ giấu nỗi buồn vào lòng để con được an tâm vui vẻ với gia đình nhỏ của mình.

Nụ cười xuân - ảnh dự thi Sắc xuân 2012 của tác giả Nguyen Huu Hai
Có lần, con dẫn bé Na đi siêu thị, mua cho bé vài bộ đồ mới, sắm sửa thêm mấy món linh tinh trang trí nhà cửa, trong lúc đứng chờ trả tiền, bé Na bỗng ngước nhìn con hỏi: "Ba ơi! mai mốt mình dẫn nội đi siêu thị luôn nha.” Con ngạc nhiên lắm không biết tại sao con trẻ lại nói như vậy “vì ở quê không có siêu thị để nội sắm đồ tết!”. Mẹ biết không, con chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ dẫn mẹ đi siêu thị, con cũng chưa từng nghĩ sẽ sắm đồ tết cho mẹ. Bởi con chỉ nhớ, chỉ tính toán làm sao cho vợ con mình được mặc ấm, được ăn ngon mà quên mất mẹ.
Con cũng đang quên mất cái chợ nghèo quê mình. Cái chợ lầy lội sình bùn mỗi khi con nước lớn hay chỉ vì một con mưa bất chợt. Cái chợ mẹ đã gắn bó suốt thời tươi trẻ để bán chè bà ba từ trưa tới tối kiếm tiền nuôi chồng, nuôi con. Cái chợ mà người bán cũng hiền mà người mua cũng dễ nên ít khi nào ồn ào chói lói bởi tiếng mặc cả. Ngày thường êm đềm là thế ấy vậy mà lúc xuân về cái chợ nhỏ không tên này cũng rực rỡ sắc màu bởi mai vàng, đào hồng, cúc đỏ.
Tuần trước, con chắc chắn với mẹ rằng sẽ kịp về nhà ăn tết nên có lẽ tầm này mẹ đã đốt tro ngâm vào chum sành để dành gói bánh gio tết chờ con rồi. Chắc chắn mẹ lại chọn góc bếp có mảnh vườn nhỏ để nấu bánh - góc bếp một thời con mê mải với những bó củi khô mẹ chất đầy cao như ngọn núi, góc bếp một thời con lấm lem vì lọ nghẹ khi phụ mẹ nấu cơm.
Nhắc tới lại thương sao dáng mẹ lui cui một mình nhóm lửa. Những cây củi chưa kịp khô giăng khói mù nhà, khói bay quyện vào những nhánh rau thơm, loang khắp khu vườn, loang sang cả cái dậu cúc tần đầy dây tơ hồng ngày bé con hay chơi trò bán đồ hàng với đám bạn. Khói quyện cả vào cốc nước mát mẹ để dành phần con.
Ngày xưa con đã từng rất sợ khói. Mỗi khi mẹ chuẩn bị nhóm bếp con lại chạy ra ruộng trốn. Thế mà giờ đây, còn thèm biết bao được ngồi cạnh mẹ bên bếp củi nổ tí tách. Đề hít hà cho căng lồng ngực cái mùi nồng nàn, ngọt ngào không đâu có được. Cái mùi hăng hắc của ruột xe khi mẹ dùng nó làm mồi nhóm. Mùi thơm nồng, cay cay của vỏ bưởi khô mẹ phơi từ hồi tháng trước. Không chỉ vậy mà còn có cả hương thơm ngai ngái của cây vừng già mẹ để dành từ đầu năm ngoái. Dĩ nhiên là không thể thiếu mùi hương của rơm - mùi của sự êm đềm dung dị.
Mẹ ơi! con nhớ mẹ đến cháy lòng nhưng không sao về được với mẹ lúc này. Con biết khi mẹ đọc thư này mẹ sẽ khóc. Và con cũng biết mẹ sẽ gạt nước mắt mà trả lời rằng: "Mẹ có khóc đâu, khói làm mắt mẹ cay đó chứ!”. Nhưng con không thể làm khác hơn với lời hứa ra giêng con sẽ về. Mẹ đừng buồn, mẹ nhé!
nếu ở trong nước VN thì nên thu xếp về thăm cha mẹ ngày tết chớ!
Trả lờiXóaĐâu có năm nào em thăm vì em ở chung nhà mà hehehe
Trả lờiXóa