Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Nhận lỗi


PN - Tôi và vợ vừa xảy ra một “cuộc chiến”. Vấn đề chẳng có gì nghiêm trọng nhưng hóa ra nó lại châm ngòi cho sự bùng nổ cảm xúc giận dữ của cả hai. Trong chuyện này, thật sự chỉ mình tôi là người có lỗi. Nghĩ lại, nếu như lúc đó tôi chịu bình tĩnh, cười xòa hay nịnh vợ vài câu thì chắc nhà cửa không đến nỗi xào xáo.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Thường ngày, vợ tôi luôn dậy sớm chuẩn bị hai phần cơm hộp cho cha con mang theo ăn trưa. Nhưng do sáng đó phải thêu hàng gấp để giao cho khách đúng hẹn, cô ấy không thể xuống bếp nấu ăn như mọi ngày. Để có cơm cho con mang đi học, cô ấy lay tôi dậy và giục tôi vào bếp. Đang còn ngái ngủ, mắt mở không lên, chưa kịp tỉnh hẳn nên tôi phát cáu. Đã vậy không biết nấu gì, hỏi vợ thì cô ấy lạnh lùng chỉ vào tủ lạnh kêu tùy ý chế biến.
Ngày thường, vốn quen với việc mở mắt dậy là nhâm nhi cà phê, đọc báo, hôm nay tự dưng rối lên vì cơm nước nên tôi đâm quạu. Tôi trút nỗi bực dọc của mình xuống cái chảo, xuống chai dầu, xuống cái trứng. Tôi dằn mạnh con dao xuống cái thớt, củ hành tây tan nát nham nhở. Tôi bật lửa lớn và chiên trứng. Ngờ đâu, bên trong miếng trứng chưa kịp chín, bên ngoài đã cháy đen nhẻm. Vợ tôi nghe mùi khét nồng nặc chạy xuống thì món trứng chiên đã không thể cứu vãn.
Cô ấy gắt: “Trời! Nấu cái gì mà cháy đen vậy. Thôi lên nhà đi để em nấu cho”. Nhìn vẻ mặt thất vọng của cô ấy, bỗng nhiên tôi thấy mình bị chạm tự ái. Vợ tôi thừa biết từ hồi nào đến giờ tôi chỉ biết nhặt rau, lột hành, tỏi và rửa chén. Thỉnh thoảng vì muốn lấy điểm với vợ, tôi có “ra tay” xào mì gói và luộc rau, luộc trứng. Chỉ như thế mà bắt tôi “đứng bếp” một mình thì đúng là quá sức. Không hiểu cho chồng thì thôi, lại còn lớn tiếng, cháy cái này thì chiên lại cái khác, làm gì mà phải tỏ thái độ “hiếu chiến” như vậy? Sẵn đang bực, tôi nói cho đã nư: “Giỏi vậy sao hồi nãy không nấu mà sai chồng? Lúc nào cũng ra vẻ quan trọng”. Tưởng vợ tôi sẽ im lặng như mọi lần, ai ngờ cô ấy “trả” lại: “Ừ, quan trọng vậy đấy! Anh làm chồng kiểu gì mà không biết phụ vợ, chỉ lo ăn với ngủ. Nhờ có một chút mà hằm hừ rồi dằn mâm xáng chén. Anh tự coi lại mình đi!”. Tiếp theo đó là những lời la hét tranh nhau kể tội “đối thủ”.
Sau một đêm dài gần như không ngủ được vì tiếng… thút thít của vợ, tôi thấy mình có lỗi vì những tự ái không đáng. Một sai lầm ngớ ngẩn. Nhớ lại chuyện buổi sáng, tôi không hiểu sao mình lại thấy tức giận với vợ. Có lẽ tôi sợ cô ấy nhận ra sự kém cỏi của mình. Tôi sợ mình không còn đủ sức “ra oai” với vợ. Và cách hay nhất để tỏ rõ cho vợ thấy mình không hề “yếu” là thể hiện quyền lực, dù điều đó chẳng vui chút nào.
Rốt cuộc, sau khi đã "giải quyết khâu oai", tôi lại chẳng thấy vui, thậm chí còn thấy mình thật tệ vì không giúp đỡ vợ. Vai trò trụ cột hóa ra lại chẳng giúp ích lúc người thân cần nhất. Khi đã hiểu thông, mọi tức giận tự ái tan biến hết. Tôi đã xin lỗi vợ, thật chân thành và rất “nhỏ giọng”. Khi thấy vợ chịu cười xòa, bỏ qua chuyện cũ, tôi mới thấy mình… chiến thắng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét