PN - Chị như chết lặng. Phải mất một lúc lâu chị mới cảm nhận được nhịp tim mình đang đập. Những điều chị vừa nghe là thật. Rất rõ ràng. Không phải do trí tưởng tượng hay ảo giác.
Anh gọi về cho chị, hỏi thăm tình hình ở
nhà, con đã đi học chưa, chị đã đi chợ chưa? Chị hỏi lại anh đang ở đâu,
làm gì? Anh trả lời đã đến chi nhánh ở Cần Thơ và đang chuẩn bị vào
phòng họp. Nói rồi anh bảo chị tắt máy vì đã đến giờ họp. Chị dạ nhưng
vẫn để máy vì lần này chị muốn anh tắt máy trước. Bất chợt, chị nghe
giọng anh vang lên rất rõ: “Em ơi anh đói quá! Mình đi ăn phở nha”. Chưa
kịp hiểu chuyện gì, chị lại nghe một giọng nữ cười khúc khích: “Mới đó
đói rồi hả? Đi ăn về phải bù cho em gấp đôi đó nha!”. Một giọng cười khả
ố vang lên làm chị thấy “gai” cả người.
Anh phủ nhận mọi chuyện, đổ thừa điện thoại nhiễu sóng. Anh nói, biết
đâu giọng giống giọng. Anh hỏi cắc cớ có phải chị ở nhà rảnh quá nên
kiếm chuyện gây cho vui. Giọng anh nói chắc nịch, lý lẽ anh hùng hồn,
thái độ anh giận dữ. Trong phút chốc chị như thấy mình có chút áy náy vì
đã hiểu lầm anh. Nhưng khi anh đi rồi, một mình bình tĩnh suy nghĩ, chị
thấy mình như bị anh lừa thêm lần nữa. Lời nói gió bay, không có bằng
chứng, chị chỉ biết lặng lẽ cho qua.
Ngồi vào bàn làm việc của chồng, chị nhìn chằm chằm vào màn hình, hai tay run rẩy. Chị biết, một khi đã bắt đầu thì không thể ngừng lại, hạnh phúc lâu nay chị vun đắp có thể sẽ tan tành. Nhưng chị không phải con bù nhìn, chị không thể tiếp tục im lặng để mặc chồng muốn làm gì thì làm. Chị lên Google tìm mọi thông tin liên quan đến anh. Tất cả đều “sạch sẽ”. Không có gì để chứng minh anh ngoại tình. Nếu trên mạng không có thì chắc chắn phải có trong máy. Chị kiên nhẫn mò mẫm từng ổ đĩa, từng thư mục. Vẫn không có gì. Chị lục tung cả hộc tủ để tìm. Cuối cùng, chị tìm thấy chiếc USB bé xíu được cất kỹ trong hộp điện thoại cũ. Những gì chị muốn thấy đã tìm được.
Chị ngồi chết lặng trước những tấm hình hạnh phúc của hai người. Một
người phụ nữ xa lạ đang cười rất tươi trong vòng tay chồng chị. Chị
chẳng biết nên khóc hay nên cười, mọi cảm xúc biến mất, nói đúng hơn là
chỉ còn mỗi cảm giác đau từ tâm hồn đến thể xác. Ban đầu, chị chỉ muốn
tìm bằng chứng để định tội chồng, để vạch mặt chồng, để “nhắc” chồng đâu
mới là nhà. Nhưng giờ thì…
Chị dọn sẵn cơm đợi chồng về. Chờ anh ăn xong, chị mới đem chiếc USB ra. Lần này, anh chẳng còn vẻ hùng hồn, chẳng còn điều gì để bào chữa. Cái USB ấy anh đã cất rất kỹ trong ngăn bàn, nơi chị không bao giờ dám đụng đến nếu chưa hỏi qua ý kiến của anh. Anh “rẽ ngang” vì chị không còn mới, chị làm anh nhàm chán vì sự lặp lại và lỗi thời của mình. Anh không nghĩ sẽ bỏ chị nhưng anh muốn trải nghiệm cảm giác mạo hiểm và chinh phục. Mọi tính toán đều rất cặn kẽ. Anh đã gói kỹ những vụng trộm của mình trong một chiếc bọc quá dày và an tâm vì suốt bốn năm qua nó không bị rò rỉ. Nhưng “cây kim” dù có nhỏ bao nhiêu, dù giấu kín đến đâu thì một ngày nào đó nó vẫn lòi ra, đâm vào tay kẻ giấu nó, rướm máu.

Ngồi vào bàn làm việc của chồng, chị nhìn chằm chằm vào màn hình, hai tay run rẩy. Chị biết, một khi đã bắt đầu thì không thể ngừng lại, hạnh phúc lâu nay chị vun đắp có thể sẽ tan tành. Nhưng chị không phải con bù nhìn, chị không thể tiếp tục im lặng để mặc chồng muốn làm gì thì làm. Chị lên Google tìm mọi thông tin liên quan đến anh. Tất cả đều “sạch sẽ”. Không có gì để chứng minh anh ngoại tình. Nếu trên mạng không có thì chắc chắn phải có trong máy. Chị kiên nhẫn mò mẫm từng ổ đĩa, từng thư mục. Vẫn không có gì. Chị lục tung cả hộc tủ để tìm. Cuối cùng, chị tìm thấy chiếc USB bé xíu được cất kỹ trong hộp điện thoại cũ. Những gì chị muốn thấy đã tìm được.

Chị dọn sẵn cơm đợi chồng về. Chờ anh ăn xong, chị mới đem chiếc USB ra. Lần này, anh chẳng còn vẻ hùng hồn, chẳng còn điều gì để bào chữa. Cái USB ấy anh đã cất rất kỹ trong ngăn bàn, nơi chị không bao giờ dám đụng đến nếu chưa hỏi qua ý kiến của anh. Anh “rẽ ngang” vì chị không còn mới, chị làm anh nhàm chán vì sự lặp lại và lỗi thời của mình. Anh không nghĩ sẽ bỏ chị nhưng anh muốn trải nghiệm cảm giác mạo hiểm và chinh phục. Mọi tính toán đều rất cặn kẽ. Anh đã gói kỹ những vụng trộm của mình trong một chiếc bọc quá dày và an tâm vì suốt bốn năm qua nó không bị rò rỉ. Nhưng “cây kim” dù có nhỏ bao nhiêu, dù giấu kín đến đâu thì một ngày nào đó nó vẫn lòi ra, đâm vào tay kẻ giấu nó, rướm máu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét