Để bản thân tốt hơn, đạt nhiều thành
tích hơn, ngay từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường tôi đã có thói quen
so sánh mình với người khác. Và những “mục tiêu” được chọn làm đối thủ
luôn là những người giỏi, bản lĩnh, hoặc có điểm gì đó nổi trội hơn tôi.
Thỉnh thoảng, tôi may mắn về đích đầu tiên. Nhưng sự hãnh diện và niềm kiêu hãnh không tồn tại được lâu, vì niềm vui chiến thắng
của tôi không được ai chúc mừng hay chia sẻ. Bởi cuộc đua này chỉ tồn
tại và xảy ra trong đầu tôi, nơi tôi đặt ra kế hoạch cho mình và chạy
hết sức, nhưng với đối thủ thì không. Do đó, khi thất bại, mục tiêu
không đạt được theo ý muốn, sự mệt mỏi và chán nản dường như tăng gấp
đôi. Chẳng cần ai chế giễu hay mỉa mai, tôi cũng gục ngã thật sự trong
sự ghen tị do chính mình tạo nên.
Đến bây giờ, khi tôi liên tục gặp thất bại trong việc phấn đấu thành
một con người khác giỏi hơn, tôi mới nhận ra cuộc sống không phải đường
đua. Tôi không thể cứ đua với một người và cố gắng chiến thắng người đó.
Điều này chẳng có nghĩa gì vì nó chỉ khiến tôi trở thành một con người
hay tị nạnh, ghen tức khi không đạt được điều mình mong muốn. Sẽ không
còn đường đua và sự so sánh khập khiễng nào. Mục tiêu của tôi bây giờ là
những điều tôi muốn và phấn đấu, không phải vì một ai đó hơn bản thân
mình.
Thích câu cuối :).
Trả lờiXóa