Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

Bố, mẹ và hắn.

 

Bố

Trong năm thằng con trai, ông thương hắn nhất. Chỉ bởi một điều – hắn đẹp trai. Ông tự hào về hắn, về thằng con duy nhất được thừa hưởng gương mặt của ông thời trẻ. Bởi lẽ đó nên ông chỉ chịu nghe mỗi lời của hắn. Hắn nói gì, làm gì ông cũng thấy hay, có lý. Do đó, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà ông chỉ đem ra bàn bạc với mình hắn. Mặc kệ mấy thằng anh có đồng ý hay không, mặc kệ mấy đứa em tỏ vẻ khó chịu vì cảm thấy mình như người ngoài. Ông đếch cần quan tâm!. Ông cho rằng chỉ có thằng con giống cha nhất mới thật sự hiểu cha mình, đồng cảm với cha mình và sẽ báo hiếu cho cha mẹ mình khi về già.

Mẹ

Năm thằng con trai bà thương hết cả năm. Bà chẳng thiên vị đứa nào vì đứa nào bà cũng rứt ruột đẻ ra. Nhưng đôi khi, bà cũng thương hắn hơn những đứa khác. Có mấy lần bà đi ngoài đường thấy bán món gì ngon lạ cũng đem về dúi vào tay hắn dù ngoài mặt bà luôn nói:” Tao thương đồng hết thảy”. Mà nếu thiệt bà có thương hắn nhiều hơn một chút thì đã sao? Vì hắn làm bà nở mày nở mặt khi mấy bà hàng xóm cứ khen ông bà khéo đẻ ra thằng con có gương mặt đẹp như tài tử.

Hắn

Vừa về đến nhà, chưa kịp dựng chống xe đã quát nạt thằng út, lầm bầm chửi rủa mấy ông anh đang đi làm. Không tìm được ai khác để xả giận, hắn lăn ra nằm dài gương mặt tỏ vẻ đăm chiêu mệt mỏi. Mẹ hắn xách giỏ đi chợ về thấy hắn mừng hớn hở. Con trai lấy vợ ở rể nhà người ta mấy tháng mới về nhà một lần hỏi không vui sao được. Ông nghe bà gọi cũng vội chạy về mừng thằng con trai yêu dấu. Thấy ông bà, hắn ngước lên nhìn rồi hậm hực nói:” Bố mẹ đẻ gì mà nhiều thế. Đẻ ra mà không cho nó đầy đủ sung sướng thì đẻ làm gì?”. Nói xong hắn xách xe bỏ đi để lại ông bà đứng chết trân vì lời nói của đứa con trai đẹp nhất nhà.

                                                                                                            Bút Nam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét