Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

Nhẹ nhõm.

 

Nhẹ nhõm là cảm xúc của con người khi tháo được một gánh nặng vô hình hoặc hữu hình đang đè nặng trên vai. Nhẹ nhõm không chỉ đơn thuần là cảm xúc có thể cảm nhận được mà nó có thể thấy được rất rõ qua cái thở phào, qua nụ cười tươi với bàn tay đặt trên ngực. Nhưng không phải ai cũng dễ dàng có được cảm giác đó vì đôi khi nó là kết quả của một việc tốt đẹp nhưng cũng là kết quả xấu tệ. Để rồi sau đó, những người nhẹ nhõm với kết quả không tốt đẹp sẽ cảm thấy không vui suốt một thời gian dài.

Tôi biết đến từ nhẹ nhõm qua mỗi lần thi cử. Trước ngày thi, cứ như có mũi giáo nhọn ai đó dí sau lưng bắt tôi phải chạy. Chạy, chạy thật nhanh mà không dám quay đầu nhìn lại. Chạy cùng bài vở đến ngày thi mà không dám đứng lại thở hắt một cái. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng biến mất ngay khi tôi vừa bước ra khỏi phòng thi. Mũi giáo đã được đề lại và tôi bước ra với một cảm giác nhẹ nhàng thoải mái. Kết quả xấu hay tốt không còn quá nặng nề như ban đầu tôi nghĩ.

Lớn lên, đi làm, tôi gần như quên mất cảm giác nhẹ nhõm. Vì dù muốn hay không tôi đều phải nỗ lực hết mình để có được kết quả tốt. Chỉ có một vài lần tôi bắt gặp lại cảm giác này khi trách nhiệm ngoài tầm tay của tôi. Thành công và thất bại phụ thuộc hoàn toàn vào sự may rủi. Nếu mọi việc yên ổn tôi thấy rõ cảm giác nặng nề trong ngực được tháo đi, cái thở phào chứng minh cho điều đó.

Nhưng chưa nơi nào tôi nhìn thấy có nhiều cái thở phào như ở phòng khám phụ khoa tư nhân. Bước vào phòng khám là những gương mặt xinh đẹp đầy sức sống nhưng tất cả đều giống nhau khi mang một nét buồn phảng phất. Mọi ưu phiền đều thề hiện trên mặt. Lý do đa số gần như giống nhau, trễ kinh. Nỗi hoang mang càng tăng khi bác sỹ báo kết quả: có thai. Những đôi môi xinh đẹp chỉ biết mấp máy rồi bất động. Dường như trong khoảnh khắc đó, có một cái gì đó đang thúc bách làm và cũng có một cái gì đó đang gào lên đừng làm. Đó là tôi suy nghĩ thế, vì chỉ tíc tắc một giây sau bác sỹ đã hỏi ngay:” Giữ hay bỏ”. Những đôi mắt lúc nãy còn xám xịt bỗng chốc bừng lên đầy quyết tâm. Bỏ. Nhưng bỏ như thế nào bác sỹ? Có cách nào đơn giản không? Có đau không? Em sợ đau lắm. Một loạt câu hỏi nãy giờ đang kềm chặt trong lòng đều tuôn ra. Bác sỹ nói nếu thai nhỏ tuần uống thuốc, nếu lớn hơn thì hút, nạo. Nhưng nạo hút thì phải tới bệnh viện. Những gương mặt xanh nay còn xanh hơn. Vậy em thì sao bác sỹ? Em uống thuốc được không? Bác sỹ im lặng đo huyết áp rồi gật đầu: Uống thuốc. Bước ra khỏi phòng khám là những gương mặt trái ngược với lúc ban đầu. Tất cả đều nở trên môi nụ cười tươi tắn. Tay hơi xoa nhẹ lồng ngực. Bởi vì, tối nay hoặc ngày mai “gánh nặng” của họ sẽ được giải quyết. Hơi đau một chút nhưng không sao vì ngày mai họ lại là chính họ, một bông hoa tươi tắn và trẻ trung nhất là không còn gì vướn bận. Sự nhẹ nhõm đơn giản là vậy đó!

Tôi cũng bước vào phòng khám với nỗi lo lắng. Nỗi lo của tôi là thai yếu. Tôi yếu. Và nguy cơ khó giữ được em bé đầu tiên của tôi. Tôi cũng có rất nhiều câu hỏi dành cho bác sỹ. Cũng dồn dập và gấp gáp như mấy người kia nhưng mục đích duy nhất chỉ là làm sao đề hai mẹ con cùng khỏe. Bỗng nhiên, nhìn những nụ cười tàn nhẫn của các cô gái trẻ sao tôi bỗng ghét sự nhẹ nhõm họ đang có. Và tôi cầu mong sao mình đừng bao giờ cần đến sự nhẹ nhõm như vậy. Tôi cần gánh nặng, trách nhiệm và tình yêu của một bà mẹ trẻ. Sự “nhẹ nhõm” đó đừng bao giờ đến với tôi. Tôi cầu xin.

2 nhận xét:

  1. Chả phải lúc trước bà cũng muốn "nhẹ nhõm " giống zậy sao? ^^ - sao giờ lại ghét "nụ cười tàn nhẫn của các cô gái trẻ " đó?

    Trả lờiXóa
  2. Luc do tui dang phan van, nua nay nua kia. Nhung noi gi thi noi van khong du gan de lam chuyen do. Luc truoc hoc hon nhan gia dinh co noi ve chuyen pha thai. Rui cong them hinh anh tren blog cu cua ba ve pha thai. Tui on!

    Trả lờiXóa