Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2010

Thấp thoáng tết ngày cuối năm

Những ngày cuối của của năm, tôi nhận thấy mình bận rộn, lo toang nhiều thứ. Mọi việc cuốn xoáy tôi đi không cho tôi có chút thời gian ngơi nghỉ. Mà cũng  phải thôi! Tết đã đến rất gần, nếu không tất bật thì làm sao xong xuôi hết mọi việc. Việc công ty, việc gia đình cứ mãi xoay vòng. Mức thưởng cuối năm, niềm hạnh phúc được sum vầy vừa làm tôi háo hức, nôn nao, vừa làm tôi vui mừng lẫn lo sợ. Cố chạy cho xong mọi việc đề kịp đón một cái xuân bình yên, an lành tôi đã phải gồng mình đua với thời gian. Khối công việc khổng lồ theo kế hoạch đang vơi dần nhưng khi cái đích sắp đến thì tôi không nhận ra mình đang nghĩ gì, thậm chí không biết mình đang buồn hay vui.

Tết đôi khi làm cho người ta mệt mỏi và căng thẳng. Nhưng tôi chấp nhận! Bởi niềm vui ngày trở về tôi cảm thấy mình bỏ công là xứng đáng.

Ai cũng vậy, dù đi đâu xa vẫn mong quay về vào những ngày tết. Riêng tôi ở quê nhà đang có người mẹ già đang trông ngóng tôi đến lưng còng, chân run. Và còn có đứa em út đang tuổi lớn háo hức mong tôi về đề kể cho nó nghe những điều kỳ thú ở vùng đất xa lạ, đem về cho nó những món quà hấp dẫn mà nó chẳng thể tìm đâu được ở nơi mình đang sống.

Tôi quay về nhà cũng vì chính bản thân. Bởi tôi thèm được ăn những món ăn đạm bạc do chính tay mẹ nấu. Được sáng ra nhẩn nhơ nhấp nháp ly cà phê thơm phức nóng hổi làm từ “ cây nhà lá vườn”, được như ngày xưa mè nheo bà ngoại làm cho hộp mức mít, mức mãng cầu vừa ngọt vừa chua, được hít căng lồng ngực không khí trong lành ở vườn sau nhà, được ngày ngày nhìn ngắm con suối nhỏ có đàn cá bảy màu tung tăng.

Khung cảnh hạnh phúc và bình yên đó chẳng thề tìm được ở nơi nào khác dù có ở một nơi đầy đủ vật chất nhưng thiếu vắng tình thân. Tết ở quê nghèo cũng nhiều sắc màu, cũng trái cây ngũ quả để cúng ông bà, cũng có chậu tắc nặng trĩu quả, cũng có những chậu bông được dán giấy hoa đỏ sặc sỡ.  Nhưng  tết ở quê nhà còn ngon hơn bởi nồi bánh chưng tự tay mẹ và ngoại thức đêm gói nấu. Còn ngọt hơn bởi các loại mức bí, mức bưởi, mức thơm được làm tại nhà. Còn vui hơn bởi không chỉ họ hàng xa tìm về cùng mừng xuân mà hàng xóm láng giềng cũng í ới gọi nhau chia món ngon và đi đâu cũng nghe người ta chúc tết nhau rôm rả.

Một cơn gió se lạnh chợt thoảng qua, cảm giác lành lạnh làm cho tôi thấy xuân hơn bao giờ hết. Sài gòn thì có bao giờ lạnh đâu trừ những ngày cận tết? Chợt thèm nghe bản nhạc Happy new year để có thêm động lực giải quyết hết núi công việc đang tồn đọng. Tết! Tết! Tết đến rồi…

4 nhận xét:

  1. Trời ơi, sao tâm trạng của mẹ Butnam giống mẹ Sâu quá! mẹ Sâu đang nhớ nhà lắm! tết này không về Đà Lạt vì Sâu còn quá nhỏ. Nhớ nhà quá!

    Trả lờiXóa
  2. Vậy là tết này mẹ bé Sâu ăn tết quê nội hả? Năm sau minh về ngoại lâu hơn coi như bù lại hihihi

    Trả lờiXóa
  3. ừ, năm Sâu bé Sâu 1 tuổi về nhà ông bà ngoại ăn tết. Quê mẹ Butnam ở đâu?

    Trả lờiXóa
  4. đọc mấy bài về tết của bà mà thấy nôn hức hức...

    Trả lờiXóa