Trước tết 3 tháng, nghe bố báo tin có visa đi CH Czech, hai đứa con gái hét toáng lên mừng rỡ: “Bố được đi nước ngoài rồi! Giàu rồi! Tết này có nhiều tiền lì xì rồi!”. Lúc đó, vui quá nghĩ gì nói nấy chứ có biết đâu bố cười mà ánh mắt xa xăm buồn.
Mới hồi nào, đọc báo thấy người ta đưa tin nước Czech ngưng cấp visa cho người lao động nhập cư, cả nhà ai cũng lo. Để chuẩn bị cho chuyến đi lần này, bố mẹ đã liều mượn một số tiền rất lớn, nếu không đi được thì chuyện thế chấp nhà cửa rất có thể xảy ra. Do đó, khi biết có visa, bố mẹ, con cái đã rất mừng. Gánh nặng về tài chính phần nào đã được tháo gỡ. Mãi nghĩ đến chuyện đi chẳng ai nhớ đến chuyện tết này trong gia đình thiếu vắng người đàn ông duy nhất.
Qua “bên đó” được một tuần, bố gọi về nhà với giọng buồn thật buồn. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến nước này do đó rất nhiều người đồng hương đã bị sa thải. Và hiện tại, bố chưa thể tìm ngay được việc. Chờ là việc duy nhất mà bố và cả nhà có thể làm. Nhưng dù sao, điều an ủi duy nhất là bố có bà con xa bên đó nên chuyện ăn ở không phải bận tâm. Mẹ nghe xong lặng lẽ gác máy, nước mắt lưng tròng. Không ngờ, cuộc điện thoại đầu tiên của bố gọi về lại buồn đến vậy.
Những ngày sắp tết, bố hay gọi điện thoại về, tâm trạng lạc quan hơn, cười nói nhiều hơn và khoe đã làm quen được rất nhiều người Việt
Không có bố, hai cô gái nhỏ phải tự dọn dẹp nhà cửa. Ngày trước những việc nặng nhọc như lau chùi ở những chỗ quá cao, di chuyển vật nặng trong nhà, một tay bố làm hết. Năm nay, ở nhà chỉ còn phụ nữ nên việc dọn dẹp dường như vất vả hơn. Nhìn hai cô con gái đang trèo thang sơn lại cửa sổ, bất giác mẹ chép miệng:” Ước gì lúc này có bố bây ở nhà!”.
Không khí bữa ăn trong gia đình dường như trầm hẳn. Nhiều lúc đang ăn, mẹ cứ hay nhắc đến bố :”Bố mày thích ăn canh khổ qua dồn thịt này lắm! Trời lạnh, phải ăn món này mới ấm được. Không biết bên đó bố tụi bây ăn uống ra sao?” …Nghe mà xót cả ruột!
Những ngày cận tết, chẳng có ông bố khó tính hay cằn nhằn về chuyện đi chơi của con cái vậy mà chẳng đứa nào thèm đi chơi quá chín giờ tối. Thi thoảng bố gọi về kiểm tra thấy con ngoan quá nên thắc mắc:” Sao con tui ngoan quá vậy?”. Cả hai cô đồng loạt trả lời:” Tụi con lớn rồi hết ham chơi lâu rồi, bố ơi!”. Nhưng bố ơi! Dù sao chúng con vẫn mong được đón giao thừa với bố như ngày xưa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét