Lúc còn bé tôi nhận biết tết bằng tiếng pháo. Vì con nít như tôi ngày ấy nghĩ rất đơn giản, pháo gắn liền với tết. Tết mà không có tiếng pháo nổ lốp bốp, đì đùng, vang giòn thì ngày đó không phải…xuân. Khi pháo không còn, tết cứ lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi không ồn ào náo nhiệt như trước. Tôi hụt hẫng mất một thời gian dài vì chẳng còn âm thanh nào của tết để tôi háo hức, chờ mong.
Sau này, tôi mới phát hiện ra mình không nghe được âm thanh của tết bởi mình chưa lắng nghe thật sự. Thật ra, tết vẫn vậy, vẫn như xưa, vẫn luôn ồn ào mỗi khi ghé đến. Tết gõ cửa bằng tiếng nhạc. Nhạc năm mới, nhạc xuân, nhạc chúc mừng vang lên rộn rã khắp mọi nhà, khắp các nẽo đường. Những bài nhạc tuy cũ, xưa như trái đất như Happy New Year; Sài Gòn đẹp lắm; Tết, tết, tết đến rồi…vẫn luôn hợp thời, đúng điệu và làm cho người nghe vui vẻ hân hoan.
Trong lúc lắng nghe âm thanh của tết, hòa mình vào niềm vui đón tết, bất giác tôi phát hiện có một loại âm thanh rất quen thuộc không có trong ngày tết. Nói quen thuộc vì ngày nào tôi cũng nghe, cũng thấy và nhiều lúc không thích nghe âm thanh đó. Có ai ngờ tôi lại nhớ đến trong nó trong giây phút lắng nghe tiếng của xuân.
Tôi nhớ tiếng rao của bà bán rau thường đẩy xe vào hẻm vào mỗi sáng. Bà luôn là người đúng giờ và buôn bán đều đặn nhất tôi từng thấy. Dù trời nắng hay mưa, dù ngày thường hay lễ lạt, bà vẫn cất lên tiếng rao:” rau khooong?” đặc sệt chất giọng miền trung vào lúc bảy giờ sáng.
Tôi nhớ tiếng chị Út gọi con dậy đi học với đủ cung bậc cảm xúc khác nhau. Thằng bé mê ngủ nên sáng nào cũng phải kêu tới năm, sáu lần và mỗi lần là một cách kêu khác nhau. Từ ngọt ngào “con yêu ơi, con yêu à”, đến bực bội “trễ giờ đi học rồi đó con” và tăng dần đến giận dữ “mày mà không đi thì ăn đòn nghen chưa!”. Mỗi khi chị thể hiện đến cảm xúc “bực bội” thì nhà bên đây tôi đã tỉnh ngủ hẳn mà không cần nhờ đến đồng hồ báo thức.
Tôi nhớ tiếng con nít khóc. Con nít xóm tôi nhiều lắm và mỗi khi có một đứa ré lên là sẽ có những đứa khác hòa âm theo. Trẻ con khóc thì nhiều lý do lắm. Khóc vì đói, khóc vì đòi theo mẹ đi làm, khóc vì lười đi học…và mỗi khi chúng khóc thì thường đi kèm với những tiếng quát mắng, tiếng “xẻng” của đồ vật bị đánh rơi.
Những âm thanh đó cho biết một ngày mới đang bắt đầu.
Tôi nhớ có những trưa đang say ngủ, tiếng nhạc cực lớn phát ra từ cái loa của anh bán đĩa dạo làm tôi giật bắn mình.
Tôi nhớ tiếng xe cút kít của chú bán báo dạo. Chú này ngộ lắm! Bán báo mà không rao chỉ để cho âm thanh phát ra từ chiếc xe đạp cũ mèm của mình làm nhiệm vụ. Ai mua quen thì biết nên cũng chẳng cần phải rao lên:”Tin giật gân đây, bà già cưới ông già” thì người ta mới biết bán báo. Muốn đọc báo chỉ cần chờ nghe tiếng xe cút kít.
Tôi nhớ tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch với tiếng rao gấp gáp trong hơi thở đứt quãng của mấy cậu bán giấy dò số.
Tôi nhớ tiếng rao nhẹ nhàng của dì bán bánh bao. Mỗi khi nghe dì cất giọng:”Bánh bao đây!” thì dù không ăn cũng thấy ngòn ngọt trong lòng.
Từ sáng đến tối, những âm thanh của đời sống thường ngày cứ nối tiếp nhau ngân mãi. Có ai ngờ khi nghe nó hằng ngày lại thấy bực bội vì chẳng kiếm đâu ra được giây phút yên tĩnh để nghĩ ngơi, vậy mà giờ đây lại thấy trống vắng khi không nghe thấy. Tiếng rao dài hơi đến mấy cũng phải ngưng, người rao đều đặn đến mấy cũng phải về quê sum họp với gia đình vào ngày tết. Con nít ngày thường nhõng nhẽo, khóc lóc là thế nhưng đến tết thì lại ngoan ngoãn. Chẳng còn ai dậy đi học, chẳng ai đáp trả bằng những tiếng khóc ri rỉ, ấm ức.
Suốt một năm đã nghe, đã cảm nhận quá nhiều tạp âm. Giờ đây dù có nhớ vẫn mong đừng có nó trong những ngày tết. Ngày xuân nên vang lên những tiếng cười, tiếng nhạc rộn rã. Ngày xuân chỉ để người ta chúc nhau năm mới buôn may bán đắt, “tiền vô như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin”. Và dù tết có ồn ào bao nhiêu thì cũng cần lắm một khoản lặng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét