Chỉ đến khi cảm xúc và hành động vượt quá
mức kiểm soát, tôi mới thảng thốt nhận ra trong tâm trí mình đang hiện
hữu một con quái vật ghen tị. Chính tôi tạo nên nó và nuôi lớn bằng tính
e ngại, sợ hãi cộng thêm sự hiếu thắng lúc ban đầu. Để rồi mỗi ngày
qua, tôi phải sống trong tâm trạng mệt mỏi, căng thẳng và dễ giận dữ.
Bắt đầu từ chuyện so bì nhau về doanh số hằng tháng, dần dần tôi cảm
thấy khó chịu khi thấy tên người đứng đầu không phải là mình. Tự nhủ
rằng năng lực bán hàng không hề thua kém ai nên tôi quyết phải cố hết
sức để vượt lên. Nhưng thay vì tập trung vào công việc thì tôi lại để
tâm đến mọi hành động của đồng nghiệp. Điều đó khiến tôi trở nên cáu bẳn
và bất mãn vì luôn đặt mình vào trạng thái so sánh.
Quá nhiều lo lắng khiến tôi không đủ nhiệt tâm và kiên nhẫn với khách
hàng. Thái độ nóng vội không những làm doanh số của tôi rớt xuống thảm
hại mà còn đẩy xa tôi khỏi mọi người xung quanh.
Suýt chút nữa tôi đã trút cơn thịnh nộ vô cớ lên cô bạn đồng nghiệp
nếu không được mọi người can ra kịp thời. Đến khi đã bình tâm lại tôi
mới nhận ra mình đã bị cảm xúc cuốn xa như thế nào. Rất may tôi đã dừng
lại kịp thời trước khi tâm trí bị lôi kéo bởi những toan tính điên cuồng
mà chính tôi còn tự thấy khiếp sợ. Tại sao phải hơn thua để rồi chính
bản thân mình không được sống thanh thản?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét