PN - Trước khi có con, mẹ vẫn cười vẫn khóc đấy
thôi. Nhưng mẹ không nhận ra những giọt nước mắt lúc ấy có vị gì và
những tiếng cười xuất phát từ đâu. Cứ ngỡ rằng khi khóc, khi cười mình
đã buồn lắm rồi hay hạnh phúc nhất rồi, nhưng hóa ra không phải. Những
kỷ niệm quá khứ đều mờ ảo. Đến khi có con, mọi thứ bỗng trở nên thật rõ
ràng. Mẹ không chỉ cảm nhận mà còn như chạm vào được cảm xúc của mình.
Cảm giác lúc đó thật khó tả. Vậy là mình sắp làm mẹ? Giờ mình không chỉ sống và nghĩ cho riêng mình mà cho cả hai – hạt mầm bé nhỏ đang lớn dần từng ngày trong bụng.
Trông chờ mãi rồi cũng đến ngày được gặp con. Cảm giác sợ hãi, lo lắng, vui mừng, háo hức hòa lẫn vào nhau. Đến khi những cơn co thắt bắt đầu xuất hiện gần hơn và kéo dài hơn, mẹ tưởng rằng cơ thể mình đã bị xé toạc làm hai. Đau đến mức không còn sức nắm chặt tay cho bớt đau. Rồi mẹ thấy mình bay đi con à! Nơi dừng chân của mẹ là một ngọn đồi cao lộng gió. Ở phía xa xa mẹ thấy thấp thoáng một ngôi nhà gỗ, một xe cỏ và dòng suối uốn lượn bao quanh. Cảnh tượng thật yên bình. Bỗng mẹ bị kéo mạnh về phía sau rồi choàng tỉnh trong tình trạng đau nhói. Không ngờ trong vài phút ngắn ngủi giữa các cơn co mẹ có thể mơ, một giấc mộng đẹp suốt đời cũng khó quên.
Con chào đời ngay sau đó, nhăn nheo, già nua và khó chịu như một ông già. Mẹ bật cười vì phút giây gặp nhau lại không đẹp long lanh như mẹ đã tưởng. Nhưng rất ngọt ngào và hạnh phúc.
Từ ngày con đến bên đời, mẹ vẫn khóc cười như ngày xưa đấy thôi. Nhưng mỗi giọt nước mắt có vị thật sự. Vì nếm được và cảm nhận rõ những đau đớn nên khi đã bước qua và nhìn lại con đường gập ghềnh mẹ đã cười. Những nụ cười nở ra từ con tim. Khoảnh khắc hạnh phúc đó, mẹ thấy mình nhẹ tênh và có thể bay đến nơi yên bình trong giấc mộng một lần nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét