Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Những bức tranh cát

Con trai đánh thức tôi bằng đôi má bầu êm ái đang cựa quậy để rúc vào ngực mẹ. Khẽ xoay mình nhấc cánh tay khỏi một tư thế suốt từ tối đến sáng làm tôi tê mất cảm giác. Rất nhẹ nhưng vẫn làm con trai thức giấc. Nhìn đôi mắt tròn xoe của con nhìn mẹ rồi quay sang nhìn bố mỉm cười hạnh phúc, tôi ước sao giây phút này đọng lại mãi.

Buổi sáng đầu năm mới vẫn không khác gì buổi sáng ngày hôm qua hay hôm kia. Theo thường lệ, việc đầu tiên tôi làm là pha một ly cà phê sữa đá cho chính mình, rồi cứ để đó cho nó tan chảy. Đến khi nào màu nâu đậm của cả phê sữa lắng xuống đáy ly, lúc đó tôi mới nhẫn nha khuấy uống. Tiếp theo là nhắc nhở, reo hò con trai uống sữa, ăn cháo và cả uống nước. Nhưng hôm nay có khác vì mọi việc diễn ra trong sự vui vẻ và nhẹ nhàng. Đầu năm cần gì phải vội nhỉ? Chúng tôi có cả một ngày để vui chơi và tận hưởng bên nhau.

Không hiểu sao trong tâm trí tôi nảy ra hình ảnh tô tranh cát cho lời gợi ý đi đâu chơi của con trai. Rất vui là cả chồng và con đều hưởng ứng.

Công viên 23/9 vào sáng mùng 1 đông hơn rất nhiều so với ngày thường. Cái cầu tuột cao cao, to to đó bỗng trở nên chật chội và nhỏ hẹp vì quá nhiều người lớn và trẻ nhỏ. Đứng bên kia hàng rào nhìn vào trong, con trai ra tỏ vẻ hời hợt khi nói: “Công viên có gì đâu mà vui? Tô tranh cát mới thích chứ!”. Ừ! Thì tô tranh cát mới vui vì đây là lần thứ hai con được chơi mà. Mới mẻ và lạ lẫm. Con tự chọn cho mình con Milion và mẹ chọn cho bản thân một ngôi nhà trên cây. Cả hai mẹ con đều chăm chút cho tác phẩm của mình.

Khi bức tranh đã hoàn thành, tôi ngồi ngắm trong hạnh phúc. Ngày đầu năm mới, người ta thường chúc nhau những điều tốt đẹp nhất và cũng mong mọi điều tốt đẹp đó cũng sẽ đến với mình. Và bức tranh ngôi nhà trên cây có lẽ là những gì trong lòng tôi đang khao khát. Dĩ nhiên không phải một ngôi nhà cây thực sự mà là một chốn riêng cho tổ ấm bé nhỏ mình. Một mơ ước cho tương lai dù thật khó để chạm đến. Và bức tranh của con trai tôi, những sắc màu tươi sáng không theo cách phối màu chuẩn nào. Cũng chẳng cần phải theo quy tắc nào miễn con trai thích. Thật trong trẻo và vô tư.

Trước khi về nhà, chúng tôi ghé vào một quán cà phê sang trọng thường chỉ dám nhìn ngắm mỗi ngày. Tại đây, tôi và anh thoải mái ngồi trên chiếc ghế êm ái, nhấp nháp ly cappuccino nóng thơm, bỏ quên hết mọi ưu tư phiền não. Còn con trai, vẫn vô tư tung tăng chạy chơi thi thoảng lại quay về bàn cắn một miếng bánh. Một buổi sáng ngọt ngào và ấm áp.

Và giờ đây, khi chồng con say giấc mộng trưa, tôi ngồi viết lại những điều hạnh phúc từ ban sáng. Trên ti vi đang chiếu Step up 4. Bộ phim 3D đầu tiên hai vợ chồng đã xem vào năm kia. Ngồi xem lại những bước nhảy chuyên nghiệp bất giác tôi lại thấy mình đang ở trong rạp chiếu phim. Đang trầm trồ về những tờ tiền tung bay như mua, rơi xuống trước mặt và chỉ chừng như đưa tay ra là có thể bắt lấy được. Hanh phúc và bình yên ơi xin cứ mãi ở với chúng tôi đừng đi đâu hết!

Năm mới ấm áp và yên vui cho tất cả bạn bè của tôi nhé!




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét