Với mẹ, việc chăm sóc con, nuôi dạy con dẫu khó khăn
bao nhiêu cũng chẳng nề hả gì. Thậm chí mẹ còn cảm thấy hạnh phúc vì được tự
tay mình dưỡng dục con không lớn nên người. Thế nhưng, dù mạnh mẽ bao nhiêu mẹ
cũng không tránh khỏi những lúc cảm thấy cay đắng khi nghe con thỏ thẻ hỏi: “Mẹ
ơi, ba con đâu?”
Lần đầu tiên con hỏi, mẹ đã sững người, từ trái tim
đến bộ óc đều căng cứng để nhanh chóng đưa ra một câu trả lời dễ chấp thuận.
Nhưng cuối cùng mẹ vẫn không thể thốt lên được gì ngoài việc quay đi để giấu
đôi mắt cay xè vì nước mắt.
Từ ngày biết con đến bên đời cũng là ngày mẹ nhận ra
mình đơn độc. Trách ai được đây khi chính mẹ là con thiêu thân lao mình vào ánh
sáng choáng ngợp của tình yêu. Để rồi khi thấy mình đang đau đớn vì bị thiêu
cháy bởi ngọn lửa ấy thì đã chẳng còn ai bên cạnh. Nhưng mẹ không trốn chạy. Mẹ
vẫn đón nhận và yêu thương mầm sống nhỏ nhoi đang lớn dần trong bụng. Chỉ cần
có mẹ, duy nhất một mình mẹ cũng đủ đem đến cho con hạnh phúc. Chính vì thế, mẹ
đã luôn giữ cho mình một suy nghĩ tích cực và tinh thần lạc quan nhất để trong
con mắt con: chỉ mẹ là đủ.
Cuộc sống của hai mẹ con vẫn luôn bình lặng cho đến
một chiều tan học về, con chạy vào nhà và hỏi mẹ: “Ba con đâu?”. Lần đầu con
hỏi, vì quá bất ngờ mẹ đã chọn cách lãng tránh. Nhưng đến lần thứ ba thì mẹ
buộc mình phải đối diện với thực tại. Càng im lặng con sẽ càng muốn tìm hiểu vì
thế hãy cứ cho con một câu trả lời như con muốn. Nói gì bây giờ? Ba con đang
làm việc ở nơi rất xa và rất lâu ba con mới về. Hay cứ thẳng là con không có
ba? Nên nói thật hay nói dối để không làm tổn thương tâm hồn con trẻ?
Để chuẩn bị cho tình huống này, từ trước khi sinh, mẹ
đã tìm đọc rất nhiều câu chuyện từ những người mẹ đơn thân khác. Mỗi mẹ một
hoàn cảnh và hình như tất cả đều không có lời giải thích hoàn hảo cho câu hỏi
này. Có mẹ đã dập tắt ước mơ có ba của con bằng cách nói rằng, ba con đã chết.
Có mẹ lại cho con được nhận ba qua những tấm ảnh rồi để con ảo tưởng một mái ấm
hạnh phúc. Có mẹ lại nhẹ nhõm vì con đã trưởng thành cũng chưa một lần hỏi, ba
con đâu.
Giữa hàng trăm câu trả lời mẹ lại không thể tìm thấy
câu trả lời cho riêng mình. Bởi mẹ loay hoay chẳng biết nên dựng lên trong mắt
con một người cha như thế nào. Hoàn hảo nhưng bất hạnh không còn trên đời hay
một người tệ bạc nhưng vẫn còn sống. Một người cha thế nào để con chấp nhận và
không tìm kiếm trong vô vọng? Suy nghĩ đó làm mẹ đau và cảm thấy vô vàn có lỗi
với con. Vì thế mẹ thôi không nghĩ đến và hy vọng con đừng bao giờ thắc mắc tại
sao mình không có ba.
Nhưng rốt cuộc ngày ấy lại đến nhanh hơn mẹ tưởng. Lần
thứ tư con hỏi, mẹ nhìn sâu vào mắt con và trả lời: “Ba con là một người rất
đẹp trai. Con có đôi mắt to tròn và cái lúm đồng tiền giống ba con. Nhưng hiện
tại ba con không chọn ở bên mẹ con mình. Có thể một ngày nào đó ba con sẽ quay
lại và đến lúc đó mẹ hứa sẽ dẫn con đi gặp ba”. Con nhìn mẹ với cặp mắt trong
veo và gật đầu tin tưởng. Có lẽ con sẽ còn rất nhiều câu hỏi về ba nhưng ít ra
bây giờ con đã vui hơn vì chắc rằng ngoài mẹ, mình vẫn có ba.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét