Sáng chủ nhật, định dắt xe đạp
chạy ra chợ sớm thì nghe con trai nói: “Mẹ đi chợ à? Để con chở.” Bất giác, có
chút gì đó lạ lẫm, có chút gì đó ấm áp và có chút gì đó hạnh phúc len lỏi trong
tim mẹ.
Để con chở mới nhận ra rằng
con trai mẹ đã phổng phao cao lớn. Đã trở thành một thành một chàng thanh niên
tuấn tú chứ chẳng còn là cậu bé hay mè nheo khóc đòi mẹ ngày xưa.
Để con chở mới nhận ra rằng sự
bao bọc quá kỹ của hiện tại mẹ dành cho con là không cần thiết. Bởi con đã đủ chín
chắn và khôn ngoan để tự định hướng và bước đi trên con đường của riêng mình.
Để con chở mới nhận ra rằng mẹ
đã già và thời gian không còn nhiều để đi bên con đến suốt cuộc đời. Nhưng dù
tuổi thanh xuân ngày càng héo úa mẹ vẫn thấy vui vì được thấy con ngày càng
tràn trề nhựa sống và vững chãi để che chở cho cả gia đình nhỏ trong tương lai.
Để con chở mới nhận ra rằng
lưng bố con chắc cũng không còn đủ rộng để che khuất tầm nhìn con như ngày xưa.
Và thời gian cũng giúp con nhận ra bố không phải người đàn ông khỏe nhất hành
tinh như con vẫn hay khoe với bạn bè. Nhưng mẹ tin rằng, trong tim con bố vẫn luôn là lựa chọn số
một để con tựa nương những khi yếu lòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét