Đi làm về, chưa
dắt xe vào sân đã nghe tiếng mẹ tôi hét toáng lên: “Đồ mất dạy, đi khỏi nhà tao
ngay lập tức”. Tôi vội vàng dựng chống xe, chạy ngay vào nhà xem chuyện gì đang
xảy ra. Và cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chính là mẹ tôi đang ngồi bệt dưới
sàn nhà, gương mặt đỏ phừng, ướt nhòe nước mắt. Còn thằng Bi – con riêng của
chồng tôi – đang dứng nép vào góc tường, tay đang nắm chặt cuộn tiền với ánh
mắt hung tợn.
Vừa nhìn thấy
tôi, mẹ đã nấc lên nghẹn ngào: “Mày dắt thằng mất dạy này đi ngay đi. Tao chịu
hết nổi rồi. Đã thương tình cho ăn, cho ở mà không biết thân. Giờ dám cạy tủ để
ăn cắp tiền đi chơi game. Tao mà không phát hiện ra được thì mất hết rồi. Con
ơi là con.” Tôi vội chạy lại đỡ mẹ ngồi lên ghế nhưng mẹ không thể nhúc nhích
được. Càng cố sức kéo thì mẹ càng kêu rên vì đau. Ngay lập tức tôi lừ mắt nhìn
thằng Bi vẫn còn đang thủ thế trong góc tường: “Mày đã làm gì bà mà bà không
đứng lên được?”. Chẳng chút sợ hãi, nó trả lời với giọng đầy thách thức: “Tại
bả tự té chứ ai làm gì bả?”. Tôi gào lên: “Mày không làm gì thì sao bà tự té
được?”. Nó vẫn điềm nhiên như đó không phải là lỗi của mình: “Thì tại bả đánh
tui trước nên tui xô bả ra thôi. Ai biểu đánh tui làm chi?” Mẹ tôi nghe thế thì
giận quá không nói được gì chỉ kêu tôi gọi điện nhờ anh Hai xuống chở đi bệnh
viện cấp cứu.
Bác sỹ nói, do
mẹ tuổi đã cao lại bị té quá nặng nên bị gãy xương bánh chè, chỉ còn cách mổ
mới có thể đi đứng lại được. Tôi quay sang nhìn chồng với cặp mắt tóe lửa: “Đó!
Anh xem con trai cưng của anh đã làm gì. Nó hư người ta dạy thì anh bảo là ghét
bỏ nó, kiếm chuyện chửi mắng nó. Giờ thì nó gây họa rồi anh có dám chịu trách
nhiệm không. Tiền mổ là tám chục triệu đó. Có giỏi thì đứng ra trả đi.” Trước
sự thách thức của tôi, anh chỉ cúi gằm mặt.
Lúc nhận lời yêu
anh là tôi biết mình phải yêu luôn những thứ thuộc về anh. Con trai anh cũng sẽ
là con trai tôi. Chỉ cần tôi nuôi dưỡng nó bằng tình thương thì nó cũng sẽ đáp
lại bằng tình thương. Bởi chính vì suy nghĩ đơn giản như thế nên tôi đã vô tư
cho con chồng về ở chung nhà với mình sau ngày cưới. Mặc kệ những lời mẹ khuyên
bảo: “Kêu chồng mày trả con cho vợ cũ đi. Chứ tao thấy sống chúng với nó lâu
ngày thế nào vợ chồng mày cũng lục đục. Con người ta thì người ta xót. Mày
thương mày dạy kiểu nào người ta cũng không vừa lòng.” Lúc đó tôi nhớ mình đã
cười nhạt, cho rằng mẹ cả nghĩ, lo xa. Bởi chồng tôi cũng là người hiểu chuyện
chứ không phải yêu con đến mức hồ đồ.
Cuối cùng, mẹ
tôi vẫn là người từng trải và có con mắt tinh tường. Thằng bé ngày đầu đến ở vì
còn lạ nên tỏ ra nhút nhát, ngoan ngoãn. Nhưng càng ngày thằng bé càng phá
phách và lỳ lợm. Đi học thì thôi, về đến nhà chỉ biết nằm ườn ra coi phim, đọc
truyện. Mẹ tôi nhiều lúc bận nấu cơm nhờ chạy ra đầu ngõ mua mắm, muối chẳng
bao giờ nó thèm nhúc nhích. La lớn tiếng thì nó dọa về méc ba nó. Nhiều lúc đi
làm về mệt mỏi, nghe mẹ kể lại mà tôi ước sức quất vào mông nó vài cái cho hả
giận.
Không đánh được
thì tôi nói lại với chồng để anh có cách gì dạy bảo khuyên răn nó. Vậy mà lần
nào cũng vậy, chưa nói dứt câu anh đã tỏ vẻ không muốn nghe: “Anh thấy mẹ em có
ác cảm với thằng Bi. Chứ con nít nào mà chẳng phá. Có gì anh chịu trách nhiệm.”
Biết chồng mình bao che con riêng nhưng nghĩ nếu làm quá thì chỉ mang tiếng mẹ
chồng độc ác nên tôi ….mặc kệ. Tôi cũng nói mẹ…mặc kệ.
Từ ngày “được”
mặc kệ thằng bé đi học về lại chạy ra tiệm internet. Đến khi nào đói mới chịu
về ăn cơm. Nhiều lúc bỏ cả cữ cơm trưa. Thậm chí đi suốt tới sáu bảy giờ tối
cũng chưa thấy mặt mũi đâu. Tôi bóng gió: “Dạo này em thấy thằng Bi ở ngoài
tiệm net miết. Anh coi mà nhắc nhở con, để nó nghiện thì khổ!” Anh chép miệng:
“Em lại quá lo rồi. Nó hư anh chịu!”
Và giờ thì hậu
quả đã đến. Nhưng người gánh chịu không phải là anh mà là mẹ với tôi. Mẹ thì
đau đớn còn tôi phải chạy lo tiền mổ cho mẹ. Trong khi anh thì chỉ biết gục mặt
tỏ vẻ biết lỗi. Nhìn dáng vẻ thảm bại của anh chỉ khiến tôi thêm giận dữ. Tôi
đẩy anh về và không quên chốt hạ một câu: “Hoặc em hoặc con trai anh. Em cho
anh suy nghĩ đến khi mẹ xuất viện. Nếu không thì ly dị.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét