Mới đầu, tiếng kéo lắt xắt của người bán gỏi đu đủ
không làm tôi chú ý lắm. Nhưng khi âm thanh ấy bắt đầu xa dần thì tôi
bỗng… thèm và chạy theo gọi với lại.
Tôi nhớ vị ngọt thơm của những viên kẹo chỉ. Với con nít xóm lao
động như tôi thì đó là món kẹo ngon nhất trần đời. Vì đó không chỉ là
những viên kẹo mà còn là một trò chơi. Tôi và những đứa bạn cùng xóm
thường hay thách đố nhau xem ai kéo viên kẹo thành những sợi chỉ mỏng
nhất sẽ thắng. Và phần thưởng không gì khác hơn là được ăn ngon lành
“tác phẩm” của mình.
Nhìn đĩa gỏi đu đủ đơn giản, có chút khô bò, chút tương ớt và chút
rau răm tô điểm, bất giác hồi ức tuổi thơ trong tôi chợt ùa về, tràn đầy
hương vị.
Tôi nhớ vị ngọt thơm của những viên kẹo chỉ. Với con nít xóm lao
động như tôi thì đó là món kẹo ngon nhất trần đời. Vì đó không chỉ là
những viên kẹo mà còn là một trò chơi. Tôi và những đứa bạn cùng xóm
thường hay thách đố nhau xem ai kéo viên kẹo thành những sợi chỉ mỏng
nhất sẽ thắng. Và phần thưởng không gì khác hơn là được ăn ngon lành
“tác phẩm” của mình.
Theo thời gian, khẩu vị của tôi dần thay đổi. Đa dạng hơn và phức
tạp hơn. Vị ngọt đơn thuần không còn là sở thích của tôi. Thậm chí tôi
còn không thích những món ăn quá ngọt. Nhưng thi thoảng những ký ức ngày
xưa lại ùa về khiến tôi nhớ đến cồn cào hương vị mộc mạc thời thơ ấu.
Nhìn đĩa gỏi đu đủ trên tay, tôi bỗng ước thời gian quay trở lại…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét