PN - Chưa kịp đẩy xe vào sân, nón bảo hiểm còn
chưa tháo, chị hàng xóm đã chạy ra ngoắc tôi, vẻ mặt lo lắng: “Em! Có
chuyện này chị phải kể em nghe. Nhưng nghe xong em đừng trách chị nhiều
chuyện nha!”.
Trẻ con bây giờ “già đời” sớm hơn thời tụi mình ngày xưa nhiều”. Có lẽ chị còn muốn nói với tôi nhiều điều nhưng vừa đi đường xa về, phần vì mệt, phần vì đói nên tôi không có tâm trạng đứng ngoài nắng nghe người khác chỉ mình cách dạy con. Tôi gật đầu cảm ơn chị, nói sẽ lưu tâm đến bé Na hơn.
Quả thật, những câu chuyện cảnh báo về việc trẻ con tập làm người lớn đầy rẫy trên mạng. Là người mẹ, tôi đã có ý đề phòng. Nhưng cũng vì là người mẹ nên tôi hiểu con mình hơn ai hết. Gần sáu tuổi, con gái tôi quá non nớt để hiểu một cái ôm hay một nụ hôn còn có ý nghĩa khác ngoài tình thương dành cho nhau. Để con vô tư quá thì không nên mà ngăn cấm con thì cũng dở. Phải làm sao bây giờ?
Chiều, chồng đi làm về, nghe tôi kể lại sự việc, anh nhíu mày tỏ vẻ không đồng ý: “Mấy bà cứ thích làm to chuyện. Bé Na nó chơi với ai mà không ôm hôn? Đó là cách con gái thể hiện tình thương mến thương với bạn bè xung quanh. Một phần do con còn nhỏ, ngây thơ chưa biết ngại ngùng chuyện giới tính. Một phần cũng do gia đình mình có thói quen thể hiện những cử chỉ ngọt ngào. Nếu sợ thì em dặn con sau này chỉ ôm hôn bạn gái thôi, còn bạn trai thì không được”.
Tôi ngập ngừng: “Lỡ con hỏi vì sao không được thì em biết giải thích thế nào?”. “Thì nói rằng con gái sắp sáu tuổi rồi, sắp vào lớp một rồi, lớn rồi nên không được để bạn nam ôm hôn. Như vậy không tốt. Không cần giải thích dài dòng, chắc chắn con sẽ hiểu”. Tôi thấy chồng có lý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét