Trưa ngày sinh nhật mẹ, cùng với hộp cà phê gọi là quà, con tạt
ngang nhà trong chốc lát rồi lại tất tả chạy đi với những bận rộn của
mình.
Ngay chiều hôm đó, khi con đang mệt phờ vì tiếng khóc dai dẳng của
con gái cộng thêm cả núi việc nhà chưa động đến thì mẹ bỗng xuất hiện
như một bà tiên hiền hậu. Câu đầu tiên mẹ nói sau khi đặt giỏ đồ nặng
trĩu xuống đất là: “Đưa cháu đây cho mẹ dỗ. Con ráng chợp mắt một lát
cho khỏe.” Không thắc mắc mẹ đến nhà bằng cách nào, không lo lắng mẹ đã
ăn cơm chưa, con chỉ biết giao cháu cho mẹ rồi vùi đầu vào gối ngủ một
giấc thật sâu.
Bỏ
lại sau lưng tiếng dặn với theo của mẹ, lòng con trào dâng cảm xúc day
dứt và áy náy. Thương mẹ quá nhưng tâm trí con lúc này chỉ nghĩ về đứa
con bé bỏng đang sốt cao ở nhà.
Sau gần hai tiếng đồng hồ ngủ say không mộng mị, cứ như một phép
màu, con thức dậy và thấy nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ. Cơm canh nóng hổi
có sẵn trên bếp. Chợt thấy chạnh lòng vì lẽ ra bữa cơm hôm nay con phải
là người nấu mới đúng.
Thấy vẻ ngại ngùng của con, mẹ chỉ cười hiền rồi nói: “Mấy món này
mẹ nấu sẵn ở nhà rồi mang lên. Hai vợ chồng ăn đi để có sức tối nay chăm
con”. Nghe xong, con chẳng nói được gì ngoài việc ôm chầm mẹ tỏ lòng
cảm kích. Mẹ là vậy, cả đời chỉ biết cho mà không bao giờ đòi hỏi nhận
lại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét