Không biết tự lúc nào, mẹ đã quên đi cảm giác nôn nao, háo hức chờ đón tết. Những bộ quần áo đẹp, những bao lì xì chói đỏ trong ngày đầu năm không còn đủ sức hấp dẫn mẹ. Bởi với riêng mẹ - đã lâu rồi – tết đơn thuần chỉ còn là dịp nghỉ ngơi vui chơi, thư giãn sau những tháng ngày làm việc vất vả. Còn chăng thì tết có làm mẹ vui hơn với tháng lương mười ba và cho mẹ được quây quần bên mâm cơm cùng đại gia đình. Để rồi sau đó, mẹ lại tiếp tục bước vào cái vòng chơi – làm, làm – chơi miệt mài cho đến hết năm.
Nhưng hôm nay đã khác, mùa xuân với mẹ có ý nghĩa lạ, chưa bao giờ mẹ lại cảm thấy trông chờ tết như bây giờ. Mẹ hiểu tại sao có sự thay đổi này và mẹ hạnh phúc vì điều đó: xuân nay mẹ đã có con. Tình yêu bé nhỏ của mẹ đã cho mẹ những cảm xúc mới, những xúc cảm mẹ đã trải qua nhưng rồi chính mẹ lại lãng quên.
Tết đầu tiên của con, tết đầu tiên có con bên mẹ, mùa xuân chừng như rộn rã hơn, tươi tắn hơn và cũng đầm ấm hơn. Nhìn con say ngủ trên chiếc võng, mẹ thầm tưởng tượng đến hôm mùng một tết, con mặt chiếc áo yếm mới màu xanh da trời trông sẽ rất đáng yêu. Chắc chắn, lúc đó mọi người sẽ tranh nhau ẵm con để lấy hên đầu năm. Và dĩ nhiên con cũng sẽ nhận được thật nhiều lời chúc tết cùng với bao lì xì đỏ. Chỉ có điều con trai ba tháng tuổi của mẹ vẫn chưa biết chúc tết và cầm bao lì xì nhưng không sao tới ngày đó mẹ sẽ may cho con một chiếc túi thật xinh xắn đeo trước ngực để ông bà và các bác có thể cho tiền mừng tuổi vào đấy.
Bất giác, mẹ bỗng nhớ tới những cái tết cũ, những cái tết mà mẹ chẳng bao giờ ngủ thẳng giấc suốt đêm vì nôn nao bởi cái hẹn đi chơi của ông bà ngoại. Mẹ nhớ cái không khí nhộn nhịp ngày đầu năm, trong khi người lớn rộn rã cùng nhau làm đồ ăn dưới bếp thì trẻ con lăng xăng chạy giỡn trên nhà. Để rồi khi nghe có tiếng hô:”xếp hàng” thì tất cả mọi người từ lớn đến bé đều khoanh tay xếp thành một hàng dọc ngay ngắn, ngoan ngoãn chúc tết bà cố và nhận phong bì đỏ may mắn từ bà. Mẹ nhớ món si rô bạc hà the mát do chính tay bà cố làm, mùi vị ngọt thanh, độc đáo mà sau này mẹ chẳng thể tìm thấy ở đâu được. Mẹ nhớ tiếng cười giòn tan pha lẫn tiếng hạt dưa được cắn tí tách trong buổi nói chuyện rôm rả của đại gia đình. Lần lượt từng kỷ niệm, từng khoảnh khắc bỗng dưng ùa về sống động trong tim mẹ.
Càng nghĩ, càng nhớ mẹ lại càng mong cho mau đến tết. Không chỉ vì tết vui, tết đầm ấm mà vì tết nay mẹ có thêm “mùa xuân nhỏ” cùng đón giao thừa. Tết ơi! Mau đến nhé!
Bút
It's great! I have the same felling with you :)
Trả lờiXóabài này hay đó, gửi dự thi đi chắc ôm giải hihìhihi
Trả lờiXóahehe hong ai hieu y tui bang ba! Dang dinh kiem chut chao nuoi Subin day. o nha riet chan ghe luon
Trả lờiXóaKhi có con, mọi cảm giác, suy nghĩ, tâm tính của mình đều gắn liền với con hết đó em. Năm nay Con là mùa xuân của mẹ rồi.
Trả lờiXóa