Mong đợi mãi cuối cùng cơ hội cũng đến, tôi còn nhớ hôm ấy mình đang say sưa biểu diễn bài “Hoa điểm mười” trước…gương thì có một cô đi ngang và chăm chú đứng nhìn. Trong khi tôi vẫn còn đang mải mê hát thì cô ấy bước vào nhà nói chuyện với mẹ. Thấy vậy, tôi vội quay lại cúi đầu chào rồi bỏ chạy vào trong vì…mắc cỡ. Lát sau, mẹ kêu tôi ra và giới thiệu cô đây làm ở ủy ban phường. Nhân dịp trung thu sắp tới, trên quận có tổ chức hội thi văn nghệ cho trẻ em. Vì lúc nãy thấy tôi dạn dĩ và có chút năng khiều nên cô muốn mời tôi đại diện cho trẻ em phường thi hát một bài trong ngày hội. Tôi chẳng nhớ mình trả lời như thế nào chỉ nhớ có hỏi một câu: “Vậy con có được mặc áo đầm đẹp không cô?”.
Một tuần trước ngày hội trung thu, chiều nào mẹ cũng dẫn tôi lên phường để cô chú tập hát. Những buổi tập nhẹ nhàng, gần gũi và luôn vang giòn tiếng vỗ tay của khán giả - mẹ. Đứng trên bục sân khấu (giả) tôi nhìn về mẹ với một niềm tự hào và tràn đầy hạnh phúc.
Đến ngày thi, mẹ mặc cho tôi chiếc đầm trắng có thắt nơ sau lưng, rồi tô thêm chút son đỏ đỏ. Nhìn vào gương tôi thấy mình xinh đẹp chẳng khác gì công chúa. Nhưng niềm háo hức và sự tự tin chợt bay vụt mất khi tôi vừa đặt chân bước vào hội trường. Rất đông người, rất náo nhiệt, khác hoàn toàn với những gì tôi tưởng tượng trong buổi diễn tập. Mẹ biết tôi hồi hộp nên cố trấn an tôi bằng những lời khích lệ. Trong khi chờ tới lượt mình, tôi đứng trong cánh gà xem các bạn hát. Phải nói là ai hát cũng hay, múa cũng đẹp. Làm cho tôi đã run lại càng run thêm.
Khi nghe tên mình được xướng lên, rồi một tràng vỗ tay to như pháo nổ thì tim tôi muốn vỡ tung vì hồi hộp. Bước lên sân khấu, tôi nhìn xuống dưới cố tìm thấy mẹ. Nhạc dạo bắt đầu, tôi nắm chặt micro và hát…theo những gì mình nhớ. Thêm một tràng pháo tay rộ lên, tôi cúi đầu chào rồi bước xuống trong tâm trạng lâng lâng.
Một lát sau, kết quả được công bố không có tên tôi trong danh sách. Mẹ và cô ở phường đều ra sức an ủi và khen tôi hát rất hay. Chỉ là vì quá hồi hộp nên tôi…hát sai lời bài hát khá nhiều. Nhưng chưa kịp buồn thì cô đã kéo tôi tôi qua hội trường kế bên chơi nhiều trò chơi tập thể. Được uống nước ngọt. Được ăn bánh trung thu nhân thập cẩm béo ngậy. Lúc về, tôi còn được cô phát cho chiếc lồng đèn hình con gà dán bằng giấy kiến đỏ. Với tôi đây mới là điều tuyệt nhất, không phải thứ hạng mà là được vui chơi hết mình cùng các bạn mới quen.
Với tôi, đêm hội trung thu năm đó là một kỷ niệm tuyệt vời không bao giờ quên được. Không phải vì tôi được làm ca sỹ, không phải vì tôi được mặc đầm đẹp, không phải vì tôi được hàng trăm người vỗ tay tán thưởng mà vì tôi được nếm trải những khoảnh khắc ngọt ngào của tuổi thơ. Được người lớn quan tâm. Được tặng cho đèn lồng. Được tặng cho chiếc bánh trung thu ngon lành. Một niềm vui đơn giản, rất con nít.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét