vì
thế cũng bớt nhàm chán và mệt mỏi. Càng gần đến ngày tết trung thu,
đường xá càng đông đúc vì người lớn mua bánh, trẻ nhỏ mua lồng đèn, bất
giác tôi thấy xôn xao lạ.
Nhìn vào các tủ kính đầy ắp các loại bánh trung thu thật bắt mắt, ngon lành, bỗng dưng tôi nhớ về trung thu ngày xưa của mình. Thời ấy, tôi còn bé, trung thu chẳng được rộn ràng, náo nhiệt như bây giờ. Tuy có lồng đèn bằng được làm bằng giấy kiếng và tre vót nhưng chẳng phải đứa bé nào cũng được vui thích cầm nó vào đêm trung thu. Bởi đó vẫn là món quà “sa sỉ” của các phụ huynh. Lựa chọn hay nhất cho bọn trẻ vẫn là lồng đèn bằng lon sữa bò. Vì nó đơn giản, dễ làm và an toàn. Đêm trung thu, để đám nhỏ đẩy lồng đèn lốc cốc bằng lon sữa bò ra đường, không những người lớn vui vì cả xóm rộn ràng tiếng cười nói mà con yên tâm không lo tụi nhỏ ham chơi làm cháy lồng đèn.
Chỉ có điều ngày ấy tôi chẳng biết mùi vị bánh trung thu nướng như thế nào. Cái bánh tôi được ăn chỉ là bánh in nho nhỏ, be bé nhiều màu sắc. Và tôi vẫn vô tư nghĩ đó là bánh trung thu cho tới khi học lớp sáu. Tôi được phường mời tham gia buổi lễ trung thu nho nhỏ với các bạn thiếu nhi nghèo của quận.
Trong buổi lễ tôi được chơi trò chơi tập thể, được hát hò, được uống nước ngọt. Lúc về, tôi và các bạn nhỏ còn được cô chú trên phường phát cho một cái lồng đèn con gà và một cái bánh trung thu. Khỏi phải nói tôi thấy mình hạnh phúc và đặc biệt thế nào. Tôi chạy về, không ngừng tíu tít kể cho cả nhà nghe về những gì đã diễn ra. Rồi đưa cái bánh trung thu cho mẹ để cắt ra chia cho cả nhà cùng ăn. Cái bánh năm xưa có vỏ ngoài vàng sậm, nhân bánh bằng đậu xanh, đơn giản vậy mà ai cũng ăn ngon lành. Tới bây giờ tôi vẫn không quên được mùi vị ngọt ngào ấy.
Đã từ lâu rồi tôi quên mất cảm giác háo hức khi cầm lồng đèn đi khắp xóm vào đêm trăng. Một phần vì tôi đã lớn, chuyện chị Hằng, thỏ ngọc không còn là thật. Phần khác vì tôi đã quen trung thu là mùa để biếu những hộp bánh trung thu qua lại. Mất đi ý nghĩa tuổi thơ vốn có. Nhưng từ ngày có con, lòng tôi lại rộn vang mỗi khi thấy người ta dựng sạp bán bánh trung thu bên đường. Tôi háo hức đếm ngược từng ngày để có thể cùng con cầm lồng đèn rước trăng. Cùng con tung tăng khắp phố phường và dự hội trung thu. Và tôi nhận ra một điều, trung thu xưa và nay không có gì khác, luôn vui và ấm áp.
Nhìn vào các tủ kính đầy ắp các loại bánh trung thu thật bắt mắt, ngon lành, bỗng dưng tôi nhớ về trung thu ngày xưa của mình. Thời ấy, tôi còn bé, trung thu chẳng được rộn ràng, náo nhiệt như bây giờ. Tuy có lồng đèn bằng được làm bằng giấy kiếng và tre vót nhưng chẳng phải đứa bé nào cũng được vui thích cầm nó vào đêm trung thu. Bởi đó vẫn là món quà “sa sỉ” của các phụ huynh. Lựa chọn hay nhất cho bọn trẻ vẫn là lồng đèn bằng lon sữa bò. Vì nó đơn giản, dễ làm và an toàn. Đêm trung thu, để đám nhỏ đẩy lồng đèn lốc cốc bằng lon sữa bò ra đường, không những người lớn vui vì cả xóm rộn ràng tiếng cười nói mà con yên tâm không lo tụi nhỏ ham chơi làm cháy lồng đèn.
Chỉ có điều ngày ấy tôi chẳng biết mùi vị bánh trung thu nướng như thế nào. Cái bánh tôi được ăn chỉ là bánh in nho nhỏ, be bé nhiều màu sắc. Và tôi vẫn vô tư nghĩ đó là bánh trung thu cho tới khi học lớp sáu. Tôi được phường mời tham gia buổi lễ trung thu nho nhỏ với các bạn thiếu nhi nghèo của quận.
Trong buổi lễ tôi được chơi trò chơi tập thể, được hát hò, được uống nước ngọt. Lúc về, tôi và các bạn nhỏ còn được cô chú trên phường phát cho một cái lồng đèn con gà và một cái bánh trung thu. Khỏi phải nói tôi thấy mình hạnh phúc và đặc biệt thế nào. Tôi chạy về, không ngừng tíu tít kể cho cả nhà nghe về những gì đã diễn ra. Rồi đưa cái bánh trung thu cho mẹ để cắt ra chia cho cả nhà cùng ăn. Cái bánh năm xưa có vỏ ngoài vàng sậm, nhân bánh bằng đậu xanh, đơn giản vậy mà ai cũng ăn ngon lành. Tới bây giờ tôi vẫn không quên được mùi vị ngọt ngào ấy.
Đã từ lâu rồi tôi quên mất cảm giác háo hức khi cầm lồng đèn đi khắp xóm vào đêm trăng. Một phần vì tôi đã lớn, chuyện chị Hằng, thỏ ngọc không còn là thật. Phần khác vì tôi đã quen trung thu là mùa để biếu những hộp bánh trung thu qua lại. Mất đi ý nghĩa tuổi thơ vốn có. Nhưng từ ngày có con, lòng tôi lại rộn vang mỗi khi thấy người ta dựng sạp bán bánh trung thu bên đường. Tôi háo hức đếm ngược từng ngày để có thể cùng con cầm lồng đèn rước trăng. Cùng con tung tăng khắp phố phường và dự hội trung thu. Và tôi nhận ra một điều, trung thu xưa và nay không có gì khác, luôn vui và ấm áp.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét