Dạo gần đây, tôi có cảm giác thời gian trôi
đi quá nhanh. Ngày không đủ dài. Đêm lại quá ngắn. Trong khi công việc
cứ dồn dập kéo đến như một cơn lốc, cuốn xoáy tôi.
Nhiều lúc, vì chạy đua với thời gian, tôi cứ ngỡ mình
là con lật đật. Lật đật lo cơm nước. Lật đật chạy việc công ty. Rồi lại
lật đật chăm con. Trong cái vòng lặp lại ấy tôi không tìm thấy một
khoảng trống đủ nhỏ cho riêng mình. Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định sẽ
bỏ cuộc dù nhiều lúc rã rời vì mệt. Bởi cái hay của lật đật là không bao
giờ ngã.
Tuy vậy, thi thoảng tôi vẫn cho phép mình yếu đuối và
tham lam. Những lúc đó, tôi giá như mình được nhân bản để một lúc làm
nhiều việc ở nhiều nơi khác nhau. Ban đầu chỉ cần nhân bản làm hai: một
cho gia đình, một cho công việc. Sau lại thấy thiếu một bản sao để nghỉ
ngơi, thư giãn. Nhẩm tới nhẩm lui lại muốn có thêm hai bản sao nữa cho
nghề tay trái: viết lách và chụp ảnh.
Tôi tự nhân mình lên rất
nhiều lần và chỉ dừng lại khi nghĩ đến việc phải cho ai được ngủ, ai sẽ
làm việc nhà, ai phải đến công ty… Bởi tôi biết, điều mình thích cũng
chính là điều những “tôi nhân bản” thích. Tất cả đều muốn ngủ và không
ai muốn làm việc. Rốt cuộc tôi thấy làm lật đật vẫn là hay nhất vì lật
đật không bao giờ ngã.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét