Mẹ đã suýt ngất khi nghe bác sỹ
siêu âm chẩn đoán con bị dị tật tim. Chưa hết, dị tật này là dấu hiệu
thường thấy ở những đứa trẻ bị hội chứng Down. Mẹ như rớt khỏi tầng mây
hạnh phúc xuống nơi sâu thẳm của đau khổ. Tuy vậy mẹ vẫn không ngừng hy
vọng: có thể đây là một sự nhầm lẫn. Vì trong suốt hơn 7 tháng qua,
chẳng có ai nói với mẹ thai kỳ có vấn đề, ngay cả kết quả độ mờ da gáy
vẫn nằm trong chuẩn bình thường.
Rốt
cuộc niềm hy vọng mong manh cũng bị dập tắt khi mẹ cầm trên tay kết quả
chọc dò ối, con bị down. Tim mẹ tan nát. Nhiều người khuyên mẹ nên chấm
dứt thai kỳ và tìm “cơ hội may mắn lần sau”. Nhưng mẹ đã 42 tuổi. Mẹ
không còn nhiều thời gian để chọn lựa và làm lại từ đầu. Và ở tuần 30
con cũng không còn nhỏ để “can thiệp” chấm dứt sự bất hạnh. Mặt khác mẹ
đã lỡ yêu con quá nhiều và không nỡ rời xa con. Sau nhiều ngày đắn đo
suy nghĩ, mẹ quyết định đem con đến thế giới này bởi mẹ không nhẫn tâm
tước đoạt mầm sống bé bỏng đã tượng hình trong bụng.
May
mắn là bố luôn ủng hộ và đồng hành trong mọi quyết định của mẹ. Bố đã
nắm chặt tay mẹ và giúp mẹ vượt qua những tháng ngày đen tối nhất. Bố
động viên mẹ nên suy nghĩ tích cực, lạc quan và cố gắng nghỉ ngơi để con
sinh ra được khỏe mạnh. Ban ngày đi làm, ban đêm bố lại lên mạng tìm
kiếm và đọc tất cả những thông tin về bệnh down. Làm sao để chữa bệnh
tim cho con, làm sao để hiểu rõ những suy nghĩ, tính cách của trẻ bị
down. Suốt một thời gian dài bố nhờ bác sỹ tư vấn thật cụ thể để mọi
người trong gia đình cùng chăm sóc và dạy dỗ con.
Tuy
đã chuẩn bị trước về tâm lý nhưng lần đầu nhìn vẻ mặt dại dại của con -
kiểu đặc trưng của những đứa trẻ bị down - mẹ đã không kềm nổi nước
mắt. Nhưng nỗi buồn ấy trôi qua nhanh vì ôm con trong tay mẹ đã quên hết
mọi thứ. Mẹ chỉ biết duy nhất một điều: con là con gái của mẹ. Ba tháng
sau, con được làm phẫu thuật tim và hồi phục nhanh chóng.
Giờ
đây, con gái đã là tròn ba tuổi. Về thể chất, con phát triển bình
thường không khác mấy so với các bạn đồng trang lứa. Nhưng về trí não
thì con tiếp thu rất chậm. Vì vậy có nhiều lúc mẹ thấy sợ khi thấy mọi
việc mình làm chỉ giúp được con trong chừng mực nào đó. Nhưng khi đã
chọn con đường chông gai này, mẹ đã tập sống bằng cái nhìn cởi mở và lạc
quan. Mẹ không cho phép mình yếu đuối. Vì con mẹ kiên cường và không
bao giờ bỏ cuộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét