Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Dạy con hay bênh con?

            Mười hai giờ trưa, mới chợp mắt thiu thiu ngủ, tôi chợt thức giấc bởi tiếng la hét, rượt đuổi của mấy đứa con nít xóm bên. Sợ mất giấc trưa của bà nội, tôi kéo cửa ra định dặn mấy đứa nhỏ chơi giỡn khẽ thôi nhưng chưa kịp nói gì thì cả đám cười ha hả rồi bỏ chạy. Tưởng như thế là xong, ai ngờ chừng năm phút sau, mấy đứa con nít lúc nãy quay lại và tiếp tục gây ồn ào.

            Không chỉ riêng nhà tôi mà cả xóm đều thấy phiền mỗi khi đám trẻ này xuất hiện. Vì giờ chơi của mấy đứa rất lạ, toàn là giữa trưa hoặc chiều tối. Cái giờ mà người lớn lẫn con nít rất cần được nghỉ ngơi, thư giãn. Trước tôi, đã có mấy người lớn nhà kế bên chạy ra la mỗi khi thấy mấy đứa quậy xuất hiện. Nhưng la thì la, rồi đâu lại vào đó vì hình như đám nhỏ đó không biết sợ.

            Không thể tiếp tục chịu đựng hơn, canh giờ tụi nhỏ xuất hiện, tôi chạy ra và làm mặt dữ để mấy đứa ngán mà bỏ về. Ai ngờ, cả đám không sợ mà còn quay qua le lưỡi nhái lại tôi. Tức giận, tôi chạy theo nắm lại được một đứa và dẫn thẳng về nhà méc với bố mẹ nó. Vừa đi nó vừa khóc lóc thảm thiết xin tôi tha cho nó. Nhưng tôi biết nếu tha lần này chắc chắn lần sau nó vẫn sẽ tái diễn. Cứ làm căng như vậy một lần cho nó nhớ.

            Đến nơi, tôi thấy một phụ nữ hơi đứng tuổi đang ngồi cầm tô cơm, vừa ăn vừa đưa chân cho người ta làm móng. Tôi gật đầu chào và xin được gặp mẹ của đứa nhỏ để nói chuyện. Nhưng chưa kịp kể chuyện gì thì ngay lập tức bà ta đứng phắt dậy lao tới đứa nhỏ kéo về phía mình rồi tát một cái thật mạnh như trời giáng. Đánh xong bà ta gào la, chửi bới om sòm và nhìn tôi với ánh mắt giận dữ. Biết không thể nói chuyện đàng hoàng với người này tôi quay lưng bỏ về. Đi được vài bước tôi còn nghe bà ta oang oang la đứa nhỏ sao không biết nhanh chân bỏ chạy mà để tôi bắt được dẫn về nhà.

            Sau lần đó, đám nhỏ không còn biết sợ là gì. Chúng quậy hơn, la hét nhiều hơn và sẵn sàng trả lời tay đôi nếu có người bắt chúng nghỉ chơi và đi về nhà. Tôi cũng như mọi người chỉ biết chịu đựng vì hết cách để trị chúng. Đánh thì không nỡ dù sao đó cũng chỉ là những đứa trẻ chưa biết suy nghĩ, la thì chúng không sợ, còn méc với bố mẹ chúng thì chỉ mang thêm cục tức vào người bởi cách dạy con lạ lùng.

                                                                                                            Bút nam

5 nhận xét:

  1. Chiu thua thoi em a, con nit phai day tu be ve gio giac nghi ngoi cua minh, cua nguoi chung quanh. Cha me khong day thi khong co cach nao lam bon tre tu y thuc duoc.

    Co con thi nho den nhung chuyen nay ma day thoi chu con nguoi ta, neu ho hieu biet thi da day con dang hoang roi. Co dua con hon hao khong biet lon, nho chui lai nguoi lon nua do.

    Xom gieng chi co the noi hai chu "hen xui" thoi.

    Trả lờiXóa
  2. Thôi , đừng để cục tức nó làm bực mình nhé .Ở đâu cũng có người này người kia , và mỗi người có cách dạy con hòan tòan khác nhau :)

    Trả lờiXóa
  3. @tinhtri: Nhung bực mình lắm chị, mấy đứa nhỏ toàn kéo tới trước cửa nhà em hét không ah! nhứt đầu lắm lắm lun. Vậy chứ đụng thử tới tụi nó là có chuyện liền. Ba má tụi nó toàn đánh con trước mặt mình giống như để dằn mặt hay sao đó.
    @yeu2con: em sợ mai mốt đẻ nằm không yên được với mấy đứa này quá

    Trả lờiXóa
  4. bởi vậy không có gì là hoàn hảo ở xóm có hàng xóm qua lại ồn ào thì lắm đều lắm chuyện còn như nhà ai nấy đóng cửa như bên này thì lại thấy chẳng có tình nghĩa xóm làng thui bỏ qua cho không mang bệnh tức

    Trả lờiXóa
  5. cung buc du hen em. Cai Quan ma em o kha khong noi ha?

    Trả lờiXóa