Bầu lên kế hoạch giặt đồ cho đứa con tương lai hơn cả tuần nay mà vẫn chưa làm được. Chắc ông trời không muốn bầu làm việc mà muốn bầu nằm chơi thôi hay sao đó nên mỗi lần lấy đồ của con ra giặt là ổng lại đổ mưa. Mưa dài lê thê. Mưa đủ kiểu. Hết mưa ngày lại mưa đêm. Mưa nắng cũng có, mưa kèm theo sấm chớp gió giật cũng có. Mưa ác lắm nên muốn giỡn dai với bầu.
Nằm mãi trong nhà cũng chán, thỉnh thoảng bầu bước ra cửa, hai tay xoa bụng, mắt nhìn xa xăm rồi lắc đầu đi vô. Ông trời kỳ quá! Ổng cứ vầy hoài chắc tới đẻ cũng chưa giặt được đồ cho con được. Thiệt ra nhà bầu cũng có máy giặt đàng hoàng chứ phải không đâu. Nếu cần, bầu chỉ việc bỏ đồ vô, thêm vài muỗng xà bông, thêm bịch nước xả, bấm nút rồi chờ một tiếng là đồ của con bầu khô ran. Nhưng bầu không thích vậy, bầu muốn được tự tay giặt đồ cho con dù cho cái bụng bự làm bầu ngồi vò đồ rất khó khăn. Mà đồ con nít toàn vải xô, vải cotton trăm phần trăm nên phải giặt bằng tay, như vậy vừa sạch mà vừa ít bị hư đồ, chứ hở chút quăng vào máy giặt cho nó quay ào ào thì áo quần nào chịu cho nổi.
Dường như ông trời cũng hiền nên thấy mặt bầu chảy dài nhăn nhó bèn không nỡ mưa thêm nữa. Hôm sau, ông chào bầu bằng những tia nắng chói chang vàng rực, bầu cười mỉm mỉm. Phải vậy chứ! Bầu vui vẻ, hăng hái ôm giỏ đồ của con đi ngâm. Trong lúc giặt, bầu ướm thử những cái bao tay bé xíu xiu vào hai ngón tay mình rồi tủm tỉm cười. Chắc bầu đang tưởng tượng đến cảnh được ôm thằng con bé bỏng mới chào đời, được tự mình xỏ bao tay bao chân cho nó để rồi hãnh diện thì thầm, mấy cái đồ này chính tay mẹ giặt cho con đó nghen. Nghĩ vậy, nên vò cái nào bầu cũng vò chầm chậm, nhè nhẹ cử chỉ đầy yêu thương.
Giặt xong lượt xà bông, bầu mệt phờ, ngồi thở hổn hển. Ai ngờ, thau đồ nhỏ xíu vậy mà cũng làm khó bầu. Ngày xưa, cũng có phải xưa lắm đâu, chừng vài tháng chứ mấy, thau đồ còn to hơn mà bầu làm cái một là xong. Khỏe re. Chứ có ngồi thở ra như bây giờ đâu. Nghĩ cũng mắc cười, ai đời lại đi so sánh một người bình thường với một người đang vác “ba lô ngược” gần cả chục ký. Chừng hết mệt, bầu lại tiếp tục xả đồ. Bình thường bầu ít khi nào xài nước xả lắm vì bột giặt đã thơm rồi ngâm thêm nước xả chỉ tốn tiền. Nhưng lần này thì bầu mua sẵn một chai Comfort thiệt bự để dành. Bầu muốn con mình luôn sạch sẽ và thơm mát. Tự nhiên làm mẹ rồi cái gì cũng nghĩ cho con và vì con. Ngộ thiệt!
Giặt đồ xong, bầu mới sực nhớ trên lầu mới có chỗ phơi đồ. Mọi người trong nhà đi làm hết nên không có ai để nhờ xách dùm thau đồ lên lầu. Không thể tự mình ôm thau đồ leo cầu thang, bầu đành lôi hai cái giá phơi đồ cho em bé xuống nhà. Ngồi móc móc, kẹp kẹp một hồi mới xong đống đồ của con. Xong, bầu khệ nệ ôm một giá phơi đồ, bước từng bước một lên bậc thang. Treo lên sào đồ, bầu lại bước từng bước xuống nhà dưới. Đem được hai giá phơi đồ lên lầu, bầu tưởng như vác hai bao gạo. Nặng trịch.
Cuối cùng thì kế hoạch giặt đồ cho con cũng xong. Bầu chỉ việc chờ tới chiều, lúc đồ đã khô rang đem xếp lại bỏ vào giỏ rồi đủng đỉnh chờ ngày đi sanh. Nhìn nắng tốt, bầu thầm cảm ơn ông trời đã thương giúp đỡ cho hai mẹ con bầu. Yên tâm, bầu xuống nhà pha một ly sữa nóng tự thưởng. Đang ngồi nghỉ xã hơi trong chiếc ghế nệm êm ái, bầu bỗng nghe tiếng lào xào quen thuộc trên máng xối. Trời mưa! Bầu lật đật ngồi dậy, vội vàng bước lên lầu, lôi hai giá đồ của con vào nhà. Bầu nhìn trời mưa. Bất lực.
Bút
ngồi cả ngày mới vít được có bài này. Hôm nay thất thu rùi. Viết theo kiểu mới. Mọi người đọc thấy có gì tệ thì góp ý nha. sẵn sàng chịu đựng hê hê hê
Đồ khô còn phải ủi mới xếp vô cho "tiệt trùng", biết là bầu làm nhưng bầu quên viết. Ai nỡ cười bầu chứ, nghe bầu kể chuyện thấy thương cảm gì đâu!
Trả lờiXóaem có làm giống như trong bài viết thiệt hôn? nếu thiệt, cho chị xin. Không khiêng nặng và đặc biệt là không với tay để treo đồ nhé
Trả lờiXóathiet! chong e di lam rui ma kg bit chung nao moi nang nen em mang phoi lun
Trả lờiXóa