Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Trầm cảm


             Ba giờ chiều, trời u u, sầm sầm tối. Lơ đễnh nhìn ra đường, nó cảm thấy buồn, chán nản một cách khó tả. Bụng nó run nhẹ, mạnh dần rồi méo hẳn sang bên phải. Em bé đang quẫy đạp trong bụng. Nó đưa tay xoa xoa, miệng khẽ cười. Xoa một hồi lâu, bụng nó vẫn gò cao chưa chịu xuống. Thôi kệ! nhóc thích làm gì thì cứ làm nó không chơi với nhóc lâu được.

            Nhìn lên màn hình trong chế độ chờ đen ngóm, nó đưa tay lắc nhẹ chuột, phòng ngủ đang vẽ bằng 3D hiện lên, xám xịt. Vẫn chưa có ý tưởng nào mới nên căn phòng vẫn chưa được áp vật liệu, ánh sáng. Bế tắc. Nó lại thấy oải, không hứng thú làm việc.

            Dựa hẳn người vào ghế theo tư thế nửa nằm nửa ngồi, hai tay buông xuôi, mắt nhắm lại, nó hít vào thật sâu rồi thở ra chầm chậm. Thấy thoải mái hơn chút đỉnh, nó ngồi thẳng dậy tiếp tục làm việc.

. . . . . . . . . . . . . . . .

            Điện thoại rung lên, tiếp theo là bài nhạc chuông quen thuộc, chồng nó gọi:

-         Em nghe nè chồng!

-         A lô!

-         Em đây! – giọng hơi gắt.

-         A lô, cho hỏi chị có phải là người nhà của anh Hùng không? Tôi thấy số điện thoại của chị nằm trong danh sách cuộc gọi gần nhất của máy anh Hùng.

            Linh tính mách bảo đang có chuyện không hay xảy ra với chồng nhưng nó vẫn cố cứng giọng:

-         Đúng rồi nhưng anh là ai mà lấy máy chồng tôi gọi. Chồng tôi đâu?

-         Chuyện tôi là ai không quan trọng. Bây giờ chị chạy lên ngay bệnh viện X, chồng chị vừa bị xe đụng đưa vào bệnh viện X cấp cứu rồi.

            Không kịp tắt máy, nó hốt hoảng gom hết đồ vào giỏ rồi chạy ra bãi lấy xe phóng ào đến bệnh viện. Ngay lúc đó, nó quên mất mình đang mang cái bầu bảy tháng. Nó vội vã, hấp tấp, nhẹ tênh, chạy xe lướt qua mấy cái ổ gà. Xốc. Nó chợt thấy nhoi nhói ở bụng. Đưa tay xoa bụng theo quán tính, nó giật mình nhớ ra đứa con. Định thần lại, nó tấp xe sát vào lề, hít một hơi thật sâu. Không sao! Không sao! Mọi việc đều ổn, nó thầm nghĩ, đừng tự hù mình như thế.

            Đến bệnh viện, nó đi như chạy vào phòng cấp cứu. Trong khi nước mắt nó ràn rụa thì mặt cô y tá lạnh băng:

-         Người nhà vừa đem xác anh Hùng về rồi!

-         Xác? Có người mới gọi điện nói là chồng tôi đang cấp cứu trong này chứ có nói là ảnh chết đâu? Chị coi lại giúp tôi tên bệnh nhân là Trần Hùng không chị? – nó lắp bắp.

Cô y tá đưa mắt liếc nhẹ qua sổ rồi gật đầu xác nhận.

-         Anh Trần Hùng, bị xe đụng sáng nay. Được đưa vào đây cấp cứu nhưng không qua khỏi. Bệnh viện đã gọi về nhà thông báo và người thân vừa lên đây đem xác về.

            Nó nghe xong, thấy tim đập mạnh, mọi thứ đảo lộn. Cô y tá nhanh chóng đỡ nó ngồi trên chiếc giường bệnh trải khăn trắng toát. Đứa bé đạp mạnh, liên hồi trong bụng nó. Nó muốn khóc nhưng không khóc được. Cặp mắt ráo hoảnh. Nó giận. Nó hận. Nó tủi. Chồng ơi! Anh không thương em, thương con sao bỏ đi sớm vậy? Anh là đồ độc ác, đồ bội bạc. Từ đây về sau ai sẽ lo cho mẹ con em? Ai sẽ dỗ dành mỗi khi em buồn? Ai sẽ lo lắng cho em mỗi khi em bệnh? Anh đã hứa với em những gì? Anh đã nói là sẽ chờ em đi trước rồi anh mới đi vì em rất sợ cô đơn. Anh nhớ không? Nó hét lên.

. . . . . . . . . . . . . . . .

-         Chị Hoa, chị Hoa! Điện thoại kìa! Ông xã gọi nãy giờ sao chị không bắt máy. – Nhỏ làm chung lắc mạnh vai nó.

Nó giật mình, lau vội nước mắt đang rơi lã chã.

-         A lô!

-         Sao lâu bắt máy vậy em?

-         Em để điện thoại trong giỏ xách nên không nghe chuông – nó nói đại.

-         Anh gọi để hỏi thăm hai mẹ con có khỏe không. Mà sao nghe giọng em buồn thế? Có chuyện gì hả em?

-         Không, không có gì. À mà có. Tại anh nên em buồn đó!

-         Vậy hả? Thôi để lát về anh đền tội cho nha. Thương vợ quá! Vợ muốn đi uống cà phê không?

Nó cười khì khi nghe giọng chồng nhão nhét nịnh vợ.

-         Thôi lát về tám. Em đang làm việc. Vậy hen!

-         Uh! Bye em. Làm việc giỏi nha!

            Nó cúp máy, cúi xuống nhìn bụng cười thầm. Mình bị gì vậy nè? Tưởng tượng mà cứ y như thật. Mà lỡ như chuyện xảy ra thật thì sao nhỉ? Em bé trong bụng nó đạp nhẹ. Nó vội xoa bụng. Chắc tại chứng trầm cảm của bà bầu đang ảnh hưởng lên nó đây mà. Thôi! tối về nói chồng chở đi quán cà phê nào lãng mạn, hâm nóng tình cảm sẵn lấy lại tinh thần luôn.

Mình đúng điên mới viết bài này. Nhưng đã vài lần ngồi trong công ty mình nghĩ thế đấy! Chồng ơi tha lỗi cho vợ nhé! Em bị trầm cảm thiệt mừ!

4 nhận xét:

  1. em khong phai tram cam. Ma la do hoi qua, vo va vo van. Nguoi lon khong cho phep nghi tum lum tum la, noi tam bay tam ba dau.

    Trả lờiXóa
  2. em cung dau co muon nghi dau.Tu nhien no cu hien ra trong dau. Nhieu chuyen em tuong tuong con kinh di hon. Ve nha nhin chong gian luon, chong đơ người không hiểu gì hết.

    Trả lờiXóa
  3. con me nay bi khung roi. Ban dau tui doc tui tuong la ba suu tam tu dau. Dinh comment noi ba la sao co bau ma di doc ba cai chuyen gi dau khong hay vay. Cuoi cung ra la cua me tuong tuong ha me. Lam on xoa cai bai nay gium cai va nghi den cai tot dep deeee. Vi du nhu tui ne, gio tui toan la nghi den chuyen tui co bau duoc di xe hoi khong a' :))

    Trả lờiXóa
  4. Có bầu không được nghĩ lung tung nữa nhé , em bé sẽ "khó chịu" đó .Chạy xe cẩn thận :x

    Trả lờiXóa