Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

Chiếc giường hạnh phúc


 

            Nhìn trời mưa ào ào, dầm dề suốt cả chiều tối, mẹ thở dài, ánh mắt mờ buồn. Tôi biết mẹ lại đang nhớ về quá khứ, về cái thời nhà tôi còn dựng tạm bợ, sơ xài - vách bằng mái tôn cũ, nền tráng xi măng (cát nhiều hơn xi măng ) và mái ngói làm bằng lá dừa khô lợp giấy dầu.Với mẹ đó là những tháng ngày đen tối nhưng đối với tôi đó là lại là một ký ức thú vị, sống động. Có sự ngược đời như vậy bởi thời điểm đó tôi là một cô bé vô tư chưa biết lo, chưa biết sợ. Mọi chuyện trong mắt tôi đều đơn giản và nhẹ nhàng, thậm chí còn rất vui vì tôi được chơi thỏa thích dù rằng “trò chơi” này đã làm bố mẹ tôi lo lắng suốt mấy năm liền.

            Lúc mới cưới, bố mẹ tôi được bà nội cho một cái chòi nhỏ ra ở riêng. Sau vài năm dành dụm, tích góp, bố mẹ đã dựng lên một ngôi nhà đơn giản từ căn chòi đó. Ban đầu, cả gia đình tôi sống rất bình yên và vui vẻ trong tổ ấm đơn sơ của mình. Nhưng từ khi con đường đất đỏ trước nhà được nâng cấp thành đường nhựa thì nhà tôi bỗng trở thành cái ao mỗi khi mùa mưa về và tiếp theo là những chuỗi ngày sống trong lo âu của bố mẹ.

            Tôi còn nhớ cái lần đầu thấy nước tràn vào nhà là lúc nửa đêm, trời mưa rất to, sấm chớp giật đì đùng. Đang say ngủ, tôi choàng tỉnh vì thấy mình bị bố bế thốc lên còn mẹ thì tất bật, hối hả gom thùng quần áo, sách vở, ổ điện quăng hết lên chiếc máy may - nơi cao nhất không bị ngập nước. Sau đó, bố ẳm tôi chạy qua nhà dì Hai kế bên xin cho tôi được ngủ nhờ một đêm. Còn bố mẹ thay phiên nhau tát nước từ trong ra ngoài suốt đêm tới sáng. Sau lần đó, bố bàn với mẹ đem cặp nhẫn cưới đi cầm để lấy tiền mua cho tôi chiếc giường nhỏ vì nhà không đủ rộng để đặt chiếc giường to cho cả ba người. Và cái cảnh mẹ tất bật dọn đồ còn bố còng lưng tát nước vào những đêm mưa lớn cứ tái diễn. Riêng tôi vẫn ấm áp nằm ngủ cho tới sáng.

            Hết mùa mưa cũng là lúc nhà tôi trở nên rệu rạo. Những tấm vách bằng tôn bị mục sét từ dưới gốc, nền nhà thì lỗ chỗ ổ gà, ổ vịt, nóc nhà chằng chịt những mảng vá víu bằng giấy dầu. Dù rất muốn sửa lại nhà nhưng thời điểm đó bố mẹ tôi đang thất nghiệp, ngày qua ngày đều phải lo chạy ăn từng bữa nên chỉ biết bất lực ngồi nhìn. Năm đầu mưa lớn nhà mới ngập, năm sau thì chẳng cần tới mưa nhà cũng ngập vì nước theo cơn triều cường xì lên từ dưới cái nền đã bị mục ruỗng.

            Bố dặn tôi đó là nước cống rất dơ nên không được nghịch phá làm ướt mình. Nhưng tôi thì không muốn vậy, tôi thích ngâm chân xuống nước, thích được lội tung tăng trong “cái ao” mà chẳng cần quan tâm đến chuyện nước đó từ đâu đến. Vì vậy, canh những lúc bố mẹ không để ý tôi thường giả vờ làm rớt đồ chơi để thò tay thò chân xuống nước.

            Bố thừa biết tính con gái hiếu động không thể ngồi yên lâu một chỗ nên ông phải nghĩ cách để tôi chịu ở yên trên giường. Và cách của ông là xếp những tờ giấy báo thành những chiếc tàu, ca nô cho tôi thả xuống “ao”. Bố còn chế thêm cho tôi chiếc cần câu và lấy ba đôi dép nhựa của cả nhà làm “cá”. Chẳng hiểu những trò chơi đó có gì hấp dẫn mà tôi rất mê, rất thích thú đến nỗi cứ mong nhà mình bị ngập nước mãi để được cùng bố mẹ thi nhau câu cá, đua thuyền.

            Sau này lớn lên, tôi mới ý thức được tại sao mình thích nhà ngập, không phải vì những trò chơi mà vì tôi được chơi cùng bố mẹ. Được nằm chung với bố mẹ trên chiếc giường nhỏ, bé tẹo nhưng ấm áp.

            Bây giờ, nhà tôi đã khang trang và kiên cố hơn trước. Những cơn mưa không còn là nỗi lo lắng của bố mẹ. Chuyện ngày xưa dù rằng chẳng ngọt ngào nhưng cũng đã lùi vào dĩ vãng. Chỉ duy có chiếc giường là vẫn theo tôi đến ngày nay bởi với tôi nó là một chiếc giường hạnh phúc – một hạnh phúc kỳ quặc mà chỉ mình tôi hiểu.

                                                                                                            Bút Nam


2 nhận xét: