Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

Hạnh phúc giản đơn

            Sáng mở mắt dậy, em nhìn anh mỉm cười thật dịu dàng. Anh cũng vừa tỉnh giấc nhìn em với ánh mắt ngạc nhiên, có gì mà vui thế vợ? Câu nói vô tình làm em buồn vì thất vọng. Suốt cả đêm qua em không chợp mắt được chỉ vì nôn nao mong cho trời sáng để được nghe lời chúc sinh nhật từ anh. Vậy mà….

            Trước khi dắt xe đi làm, anh quay lại dặn trưa không về ăn cơm, em khỏi nấu nướng ra tiệm ăn cho đỡ mệt làm em càng buồn thêm. Đợi bóng anh khuất hẳn nơi đầu hẻm, em lật đật mở mail xem thử anh có gởi tấm thiệp nào tặng em không. Nhưng hộp mail trống rỗng, không thư, không thiệp, không một lời chúc dù chỉ là vài dòng.

            Sinh nhật ba mươi không giống với sinh nhật năm ngoái càng không giống với sinh nhật hai mươi. Ngày đó, em nhiều bạn, nhận nhiều quà và nhiều lời yêu thương của anh. Ngày nay, em chẳng còn ai, lủi thủi cô đơn tự mình chúc sinh nhật cho mình. Càng nghĩ em càng tủi thân, nước mắt tự dưng lăn xuống má, nóng hổi.

            Chiều, không còn hy vọng em chán nản nằm dài xem ti vi. Anh đi làm về, thấy cơm nước chưa nấu thay vì cằn nhằn sao giờ này chưa chịu nấu cơm, anh chỉ nhỏ nhẹ hỏi em muốn ăn gì để anh chở đi.  Đang giận nên em trả lời sao cũng được. Thoáng chút bất ngờ vì thái độ  của em nhưng anh vẫn vui vẻ xách xe chở em chạy lòng vòng ngoài đường gần cả tiếng đồng hồ. Cuối cùng, em …đòi về nhà ăn mì gói. Anh gật đầu quay về, suốt đoạn đường dài hai đứa không nói một câu.

            Bước vào bếp em lẳng lặng nấu nước sôi chế vào hai tô mì. Bất ngờ, anh đứng đằng sau vòng tay ôm chặt hỏi hôm nay có chuyện gì mà em buồn quá vậy. Thà anh đừng hỏi gì tới em nữa sự quan tâm của anh chỉ làm cho em hờn tủi hơn thôi. Nước mắt em lại lưng tròng, nghẹn ngào không nói nên nên lời. Anh kiên nhẫn vỗ về em dù rằng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lúc đó, em chỉ muốn hét lên là em ghét anh vì anh vô tâm không nhớ ngày sinh của vợ. Nhưng chẳng hiểu sao em không cất nên lời chỉ lẳng lặng gỡ tay anh rồi đi ra tủ lạnh lấy kim chi ăn.

            Tủ lạnh vừa mở ra em bất ngờ đến mức lắp bắp hỏi một câu thật…vô duyên, bánh kem của em hả?  Anh mỉm cười gật đầu. Em chạy lại ôm chặt lấy anh, nước mắt lã chã rơi, em tưởng anh đã quên rồi chứ. Anh hôn nhẹ lên má em cười dịu dàng, bánh kem tươi phủ sô cô la như em thích đó, chịu chưa cô nàng mít ướt. Anh mua sẵn từ hôm qua rồi nhưng sợ em ăn hết một mình nên anh phải bí mật để chiều về dành ăn với em chứ. Ghét anh quá! Tưởng anh không còn quan tâm đến em nữa.

            Ô hay! Mới đây thôi còn trách anh, giận anh chừng như không thể tha thứ cho anh được. Vậy mà chỉ một ổ bánh kem nho nhỏ đã làm cho em vui sướng hạnh phúc đến tột cùng. Sao phụ nữ dễ hạnh phúc quá nhỉ?

                                                                                                            Bút Nam

4 nhận xét:

  1. Ủa, sinh nhật 30 rồi áh? Chị nhớ em làm gì tới 30, nhỏ kia.

    Trả lờiXóa
  2. hi'hi'hi' bit rui con hoi nua lam em que qua!

    Trả lờiXóa
  3. Phải hỏi chứ, vì em 30 là chị đã băm tới 4 nhát. Kinh..
    Hehehe.
    Thế sinh nhật hồi nào. Happy birthday nha. Have fun and more lucky.

    Trả lờiXóa
  4. Sinh nhat cua em qua 1 thang rui. Chi moi 27 tuoi thoi nha! hehehe bai nay vit kiem tien chu hom sinnh nhat hai vo chong o di uong nuoc rui ve. nhung vui lam.

    Trả lờiXóa