Con gào khóc, nằm giãy giụa trên nền gạch lạnh lề đường, miệng vẫn không ngừng van xin:” Mẹ đừng bỏ con!”. Mẹ vờ như không nghe thấy, bình thản bước lên xe, đội nón bảo hiểm, mở khoá xe, rồ ga rồi quay lại nhìn con. Ngay lập tức con đứng phắt dậy, chạy về phía mẹ, ôm chặt chân mẹ, gương mặt hoảng sợ đến tội nghiệp. Đến lúc này mẹ mới nhẹ nhàng hỏi con thêm lần nữa:” Con muốn theo mẹ về hay ở đây chơi tiếp?”. Con trả lời nghẹn ngào trong tiếng nấc:” Về, con muốn về với mẹ!”.
Chiều chủ nhật như mọi lần mẹ dẫn con ra công viên chơi, hóng mát. Sau khi chơi chán mấy trò cầu tuột, xích đu trong công viên con đòi mẹ dẫn đi ăn kem. Chiều ý con mẹ chở con tới một quán kem dành cho anh chị tuổi teen. Nơi đây có rất nhiều sách truyện và đồ chơi. Vừa bước vào con đã nhảy cẩng lên vì thích thú. Với con đây là một thiên đường và con say mê chơi hết trò này đến trò khác. Thời gian qua nhanh, nhìn lại đồng hồ thấy chín giờ tối hơn, hơi trễ so với giờ ngủ bình thường của con. Mẹ vội kêu tính tiền và nói con dẹp đồ chơi vào chỗ cũ đi về. Vậy mà con vẫn chăm chú ngồi chơi không nghe lời mẹ nói. Kiên nhẫn chờ thêm mười phút nữa thấy con vẫn chưa có định ngừng chơi nên mẹ đứng lên lấy hết đồ chơi của con đem dẹp. Ngay lập tức con gào khóc thảm thiết thậm chí còn lăn lộn dưới sàn nhà để tăng áp lực cho mẹ. Mẹ thật sự bất ngờ vì đây là lần đầu tiên con hành động ngang ngược như thế. Mọi cặp mắt trong quán đều đổ dồn về phía con và mẹ. Hết cách, mẹ để mặc con nằm đó, đẩy cửa bước ra khỏi quán kem. Con thấy vậy vội đứng dậy chạy ngay theo mẹ. Nhưng vừa ra khỏi quán, con lại tiếp tục nằm lăn ra lề đường giãy giụa khóc….
Suốt đoạn đường về, con ôm mẹ chặt cứng, tưởng chừng như nếu con buông lỏng vòng tay mẹ sẽ tan biến vĩnh viễn. Con có biết đâu là mẹ cũng sợ, mẹ sợ con trai cứng đầu mê chơi sẽ không chọn mẹ. Mẹ sợ nếu nhìn con gào khóc thêm một xíu nữa mẹ sẽ mềm ra, sẽ chiều theo ý con vô điều kiện. Mẹ sợ chuyện hôm nay sẽ để lại trong lòng con một hình ảnh không mấy tốt đẹp về mẹ. Mẹ sợ, sợ, sợ nhiều thứ hơn nỗi sợ bị bỏ rơi của con. Nhưng con đã không cho mẹ chọn lựa khác nên dù rất đau lòng mẹ vẫn phải áp dụng biện pháp cứng rắn với con. Và nếu con lại tái diễn cảnh này thêm lần nữa thì mẹ vẫn sẽ tiếp tục “ bỏ rơi ” con dù rằng chính mẹ cũng không muốn thế.
Bút
Ngày xưa, mẹ tôi đã từng doạ đuổi chị tôi (khi đó mới 4 tuổi) ra khỏi nhà vì cái tật hư. Chị tôi lúc đó đứng ngoài cửa ngọng nghịu khóc thét: "mẹ ơi, mở cửa cho con, cho con vào nhà, đừng đuổi con đi". Và cuối năm đó, chị tôi cũng đã ra đi vĩnh viễn vì cơn bệnh sốt xuất huyết. Gần hơn 40 năm trôi qua mà mẹ tôi vẫn bị ám ảnh bởi tiếng khóc của chị ấy, mẹ vẫn hay khóc và nói "giá hồi đó đừng đuổi con đi, để rồi con đi thật".
Trả lờiXóaCó lẽ cũng có cách nào đó để chúng ta giải quyết việc "đam mê" của trẻ một cách vẹn toàn hơn là làm đau khổ cho cả mẹ lẫn con.
Thanh that chia buon voi chi. Hy vong em se co cach khac hay hon va hieu qua hon cach nay
Trả lờiXóa