Hôm nay, ngồi ủi đồ cho bố, mẹ thấy chiếc quần tây bố hay bận đi làm bị sút lai. Lấy kim chỉ khâu lại, mẹ phát hiện thêm một lỗ thủng be bé ngay đầu gối bên trái. Sẵn dịp, mẹ lôi hết đồ của bố ra xem cái nào cũ quá thì đem bỏ, cái nào sút chỉ, giãn thun thì đem cho tiệm sửa. Ai ngờ kiểm lại mẹ thấy cái nào cũng rách một ít chỗ này, sờn một ít chỗ kia, bỗng giận mình sao vô tâm với chồng quá. Thấy vậy mẹ lại thôi, cất kim chỉ vào rồi đợi tối nay bố con về chở mẹ đi mua quần mới.
Cơm nước xong, mẹ thủ thỉ nói bố đi mua đồ mới, tưởng bố vui vẻ đồng ý ai ngờ bố con lắc đầu, đồ của anh vẫn còn tốt chán! Mua chi cho tốn tiền hả em?
Mẹ đưa mấy cái áo, cái quần sút nút, sút lai cho bố xem. Có nhiều cái còn rách ngay mông nữa chứ vậy mà bố bảo đem sửa lại mặc vẫn đẹp như mới. Khi nào rách hơn bố sẽ tự động chở mẹ ra tiệm sắm liền một lúc mấy bộ. Chừng đó thì mẹ đừng nhăn nhó vì bố xài phung phí.
Chợt bố xoay sang mẹ nói là có một thứ nên mua hơn quần áo của bố đó là đôi giày của mẹ. Đôi giày cách đây hai năm bố mua tặng mẹ, giờ nó đã bay màu, mòn gót. Bố nói đi mùa khô thì không sao nhưng lỡ đi vào những ngày mưa, đường trơn trợt rất nguy hiểm. Nhìn lại đôi giày vẫn mang hằng ngày, mẹ thấy nó chỉ cũ một chút, đế mòn một chút đem ra tiệm thay đế mới là xài ngon lành. Nghe mẹ nói xong bố con cười lớn làm mẹ cũng bật cười theo.
Bố nói ngày xưa mẹ đâu có “hiền” như vậy. Lúc chưa có con, một tháng mẹ vòi vĩnh bố mua một đôi giày, chưa kể đến những lúc có tiệc tùng hay đám cưới mẹ vẫn dụ dỗ bố mua thêm một đôi cho đúng tông với áo đầm mới dù cho ở nhà có vài đôi mẹ chỉ mới mang qua một lần. Mẹ cười khì bảo bố ngày xưa cũng hư lắm, chỉ thích mặc đồ hiệu. Tuy không mua thường xuyên nhưng mỗi lần sắm đồ hiệu thì tốn tiền còn hơn mấy đôi giày của mẹ cộng lại. Thời gian đó, tháng nào lãnh lương ra bố mẹ cũng mất hơn phân nửa vào khoản quần áo, giày dép.
Vậy mà bây giờ, cả bố lẫn mẹ đều thay đổi ba trăm sáu chục độ. Sở thích hàng hiệu của bố được chuyển sang hàng chợ. Còn mẹ thì không thấy hứng thú với những bộ sưu tập giầy và áo đầm thời trang. Những món đồ bố mẹ mua chủ yếu là bền và chắc. Miễn sao tiết kiệm càng nhiều càng tốt. Và con biết không? bố mẹ làm thế là chỉ vì con. Bố mẹ muốn dành cho con những thứ tốt đẹp nhất dù có phải dẹp bỏ sở thích riêng của mình. Bởi con là báu vật của bố mẹ và chẳng có món hàng nào trên đời đắt giá hơn con.
này, con không phải là món hàng nhé em
Trả lờiXóadung chi oi! doc lai cau nay thay vo duyen qua!
Trả lờiXóa